Quà Tặng Âm Nhạc -‘๑’- ZinPin -‘๑’-
♥ Người yêu cầu: Zin Pin
♥ Ca khúc: Ngày hạnh phúc
♥ Gửi đến: Tất cả các Bạn và Vợ Zinpin
♥ Với lời nhắn: Tặng tất cả các bạn truy cập vào Truyenngan.Doc.Ac và chúc vợ của mình luôn mạnh khỏe và hạnh phúc
♥ Bạn muốn yêu cầu ca khúc Click Here
Quà tặng âm nhạc


Nhấn nút PLAY > để xem nhé !!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

- Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp - Các em có nghe tôi nói không?
Vẫn im lặng.
***
Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng hội đồng nhìn đồng nghiệp cười nói vui vẻ, tôi tự trách mình sao cứ để cuộc sống đến bây giờ vẫn khốn đốn. Không biết có phải cái chất tiểu tư sản làm bản tính tôi ngại khó, ngại khổ trong việc cạnh tranh để sinh tồn hay vì sỉ diện?
Rời khỏi trường, đầu óc tôi miên man với những nghĩ suy gần như là đốn mạt đang gặm nhấm linh hồn tôi. Tôi quyết định dạy thêm để tồn tại. Phải bằng mọi giá bắt buộc lũ học trò đến nhà tôi học thêm. Phải bằng mọi giá, mọi giá mới được...

Dắt chiếc xe đạp vào nhà, tôi cất tiếng lấy lòng vợ:
- Có chuyện gì cần anh làm không nào?
Im lặng.
- Em mệt hả? Cứ nghỉ cho khỏe. Mọi chuyện để đó, anh làm cho.
Vợ tôi cất tiếng:
- Tôi ở nhà là để phục vụ anh chắc!
Tôi sững sờ:
- Ơ hay! Sao bữa nay em nói vậy? Có khi nào anh coi thường em đâu?
- Tôi chán cảnh tù túng này rồi! Nhờ anh đi xin việc, anh cứ khất hẹn... Tôi đi làm để mình tôi ăn chắc?
Tôi xẵng giọng:
- Em không biết anh chẳng quen thân ai ngoài lũ học trò. Vả lại, em đã lớn tuổi, cơ quan, xí nghiệp nào nhận người quá tuổi như em?
- Tôi già rồi chứ gì? Ờ! Tôi già rồi, hèn gì...
Bữa trưa hôm ấy, tôi đắng cả cuống họng. Cơm nuốt chẳng trôi. Hai đứa con tôi lại thúc bên tai tôi:
- Ba! Cho con tiền nộp học phí.
- Ba! Cho con tiền mua vở.
Ăn cơm xong, tôi lên giường nằm. Đầu óc tôi cuốn theo cơn lốc nghề nghiệp.
Trước đây, khi còn trẻ, tôi đâu có tính toán phải làm nghề nọ, nghề kia đâu... Được vào trường sư phạm, tôi vẫn chưa có khái niệm về nghề dạy học. Đơn giản là tôi được đọc Tố tâm của Hoàng Ngọc Phách. Thế là tôi muốn trở thành người cầm bút và dạy học. Việc đời cứ tưởng êm xuôi theo mộng ước của mình, thế nhưng đời đâu là ly nước trà cúng, mà đời là biển lớn khi tôi lao vào cuộc sống để sinh tồn.
Rồi xí nghiệp chỗ vợ tôi làm bị giải thể. Vợ tôi thành người thất nghiệp và biến thành người nội trợ hay nói. Không biết có phải không có việc làm, người ta thường tạo ra cớ để nói cho quân bình trạng thái tâm thần?
***
Tôi mở lớp dạy thêm như bao đồng nghiệp khác. Tôi dạy thêm văn. Chứ còn cách nào khác để kiếm thêm tiền trong thời buổi cạnh tranh này.
Giờ trả bài tập làm văn, các học sinh nhìn tôi ái ngại. Rồi, em lớp phó học tập đứng lên nói:
- Thưa thầy! Sao điểm cả lớp ít thế, thầy?
Tôi được dịp tấn công:
- Tại các em không chuẩn bị bài kỹ. Phải đi học thêm mới có thể tiến bộ! Các em nghĩ xem, ăn vào nó không nở bề dọc thì nó nở bề ngang. Học thêm thì nó cũng thế!
Tôi vừa dứt lời, cả lớp nhao nhao:
- Thầy! Thầy dạy thêm cho chúng em đi thầy!
Rồi thầy trò chúng tôi ngã giá về việc dạy học thêm.
Lòng tôi mừng khấp khởi. Về nhà, tôi quên cả cơm trưa. Tôi hì hục một mình kê dọn lại bàn ghế để làm công việc dạy học theo nghĩa của nền kinh tế cạnh tranh lấy đồng tiền làm thước đo mọi giá trị.
Học trò đến đông. Không đủ chỗ ngồi. Các em phải đứng mà học thêm.
Tôi dạy bày tỉ mỉ, rất chân thành với các em. Rồi... cứ thế... ngày lại ngày...
***

Lại đến giờ các học sinh nhận lại bài tập làm văn. Các em xem lại các lỗi tôi đã phê vào bài làm. Có tiếng xì xào. Tôi đập thước trên bàn hỏi:
- Làm gì mà ồn thế?
- Thưa thầy, bài em làm giống như bạn Tuấn mà bạn lại nhiều điểm hơn em? - Sơn đứng dậy kiện. Sơn là học sinh không đi học thêm môn văn.
- Thế, em mấy điểm? Tuấn mấy điểm?
- Dạ! Em được 4 điểm, còn Tuấn được 8 điểm.
Tôi nghiêm mặt, đập thước xuống bàn, nói to:
- Có thật không? Đem bài lên cho tôi xem nào!
Đối chiếu hai bài của Sơn và Tuấn: giống nhau, không sai một tí nào, giống như bài văn tôi đã dạy thêm.
Tôi bán chữ. Tôi bán cháo phổi. Tôi cũng bán dần lương tâm nhà giáo... Tôi ấp úng nói:
- Thầy... thầy xin lỗi! Thầy lộn...
Tôi cúi mặt, sửa điểm cả hai bài. Cả hai bài đều đạt điểm 2. Rồi tôi tuyên bố:
- Thầy huỷ bài này. Không lấy điểm vào sổ. Thầy ra lại đề khác cho các em. Chúng ta phải làm lại! Chúng ta phải làm lại. Cả thầy và các em. Các em hiểu không?
Tôi bước ra khỏi phòng học. Sân trường đầy nắng mai rực rỡ. Những con chim sẻ thanh thản ríu rít hoà tiếng cười của lũ học trò trong giờ ra chơi.
Tháng Tư, 1995
Phan Trang Hy
(Trích từ tập truyện Người thầy dạy búp bê, Nxb Văn nghệ, 2009)

- Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp - Các em có nghe tôi nói không?
Vẫn im lặng.
***
Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng hội đồng nhìn đồng nghiệp cười nói vui vẻ, tôi tự trách mình sao cứ để cuộc sống đến bây giờ vẫn khốn đốn. Không biết có phải cái chất tiểu tư sản làm bản tính tôi ngại khó, ngại khổ trong việc cạnh tranh để sinh tồn hay vì sỉ diện?
Rời khỏi trường, đầu óc tôi miên man với những nghĩ suy gần như là đốn mạt đang gặm nhấm linh hồn tôi. Tôi quyết định dạy thêm để tồn tại. Phải bằng mọi giá bắt buộc lũ học trò đến nhà tôi học thêm. Phải bằng mọi giá, mọi giá mới được...

Dắt chiếc xe đạp vào nhà, tôi cất tiếng lấy lòng vợ:
- Có chuyện gì cần anh làm không nào?
Im lặng.
- Em mệt hả? Cứ nghỉ cho khỏe. Mọi chuyện để đó, anh làm cho.
Vợ tôi cất tiếng:
- Tôi ở nhà là để phục vụ anh chắc!
Tôi sững sờ:
- Ơ hay! Sao bữa nay em nói vậy? Có khi nào anh coi thường em đâu?
- Tôi chán cảnh tù túng này rồi! Nhờ anh đi xin việc, anh cứ khất hẹn... Tôi đi làm để mình tôi ăn chắc?
Tôi xẵng giọng:
- Em không biết anh chẳng quen thân ai ngoài lũ học trò. Vả lại, em đã lớn tuổi, cơ quan, xí nghiệp nào nhận người quá tuổi như em?
- Tôi già rồi chứ gì? Ờ! Tôi già rồi, hèn gì...
Bữa trưa hôm ấy, tôi đắng cả cuống họng. Cơm nuốt chẳng trôi. Hai đứa con tôi lại thúc bên tai tôi:
- Ba! Cho con tiền nộp học phí.
- Ba! Cho con tiền mua vở.
Ăn cơm xong, tôi lên giường nằm. Đầu óc tôi cuốn theo cơn lốc nghề nghiệp.
Trước đây, khi còn trẻ, tôi đâu có tính toán phải làm nghề nọ, nghề kia đâu... Được vào trường sư phạm, tôi vẫn chưa có khái niệm về nghề dạy học. Đơn giản là tôi được đọc Tố tâm của Hoàng Ngọc Phách. Thế là tôi muốn trở thành người cầm bút và dạy học. Việc đời cứ tưởng êm xuôi theo mộng ước của mình, thế nhưng đời đâu là ly nước trà cúng, mà đời là biển lớn khi tôi lao vào cuộc sống để sinh tồn.
Rồi xí nghiệp chỗ vợ tôi làm bị giải thể. Vợ tôi thành người thất nghiệp và biến thành người nội trợ hay nói. Không biết có phải không có việc làm, người ta thường tạo ra cớ để nói cho quân bình trạng thái tâm thần?
***
Tôi mở lớp dạy thêm như bao đồng nghiệp khác. Tôi dạy thêm văn. Chứ còn cách nào khác để kiếm thêm tiền trong thời buổi cạnh tranh này.
Giờ trả bài tập làm văn, các học sinh nhìn tôi ái ngại. Rồi, em lớp phó học tập đứng lên nói:
- Thưa thầy! Sao điểm cả lớp ít thế, thầy?
Tôi được dịp tấn công:
- Tại các em không chuẩn bị bài kỹ. Phải đi học thêm mới có thể tiến bộ! Các em nghĩ xem, ăn vào nó không nở bề dọc thì nó nở bề ngang. Học thêm thì nó cũng thế!
Tôi vừa dứt lời, cả lớp nhao nhao:
- Thầy! Thầy dạy thêm cho chúng em đi thầy!
Rồi thầy trò chúng tôi ngã giá về việc dạy học thêm.
Lòng tôi mừng khấp khởi. Về nhà, tôi quên cả cơm trưa. Tôi hì hục một mình kê dọn lại bàn ghế để làm công việc dạy học theo nghĩa của nền kinh tế cạnh tranh lấy đồng tiền làm thước đo mọi giá trị.
Học trò đến đông. Không đủ chỗ ngồi. Các em phải đứng mà học thêm.
Tôi dạy bày tỉ mỉ, rất chân thành với các em. Rồi... cứ thế... ngày lại ngày...
***

Lại đến giờ các học sinh nhận lại bài tập làm văn. Các em xem lại các lỗi tôi đã phê vào bài làm. Có tiếng xì xào. Tôi đập thước trên bàn hỏi:
- Làm gì mà ồn thế?
- Thưa thầy, bài em làm giống như bạn Tuấn mà bạn lại nhiều điểm hơn em? - Sơn đứng dậy kiện. Sơn là học sinh không đi học thêm môn văn.
- Thế, em mấy điểm? Tuấn mấy điểm?
- Dạ! Em được 4 điểm, còn Tuấn được 8 điểm.
Tôi nghiêm mặt, đập thước xuống bàn, nói to:
- Có thật không? Đem bài lên cho tôi xem nào!
Đối chiếu hai bài của Sơn và Tuấn: giống nhau, không sai một tí nào, giống như bài văn tôi đã dạy thêm.
Tôi bán chữ. Tôi bán cháo phổi. Tôi cũng bán dần lương tâm nhà giáo... Tôi ấp úng nói:
- Thầy... thầy xin lỗi! Thầy lộn...
Tôi cúi mặt, sửa điểm cả hai bài. Cả hai bài đều đạt điểm 2. Rồi tôi tuyên bố:
- Thầy huỷ bài này. Không lấy điểm vào sổ. Thầy ra lại đề khác cho các em. Chúng ta phải làm lại! Chúng ta phải làm lại. Cả thầy và các em. Các em hiểu không?
Tôi bước ra khỏi phòng học. Sân trường đầy nắng mai rực rỡ. Những con chim sẻ thanh thản ríu rít hoà tiếng cười của lũ học trò trong giờ ra chơi.
Tháng Tư, 1995
Phan Trang Hy
(Trích từ tập truyện Người thầy dạy búp bê, Nxb Văn nghệ, 2009)

Lúc hoa Bỉ Ngạn nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, cùng một cành nhưng không bao giờ gặp gỡ, đời đời lỡ dở...
***
"Tên em là Bỉ Ngạn, cái tên lạ, đúng không? Là do cha em đặt đấy. Đó là tên một loài hoa chốn hoàng tuyền. Cha em kể rằng hương hoa có ma lực, có thể gọi về kí ức lúc còn sống của người chết. Trên con đường Hoàng Tuyền nở rất nhiều loài hoa này, như một tấm thảm phủ đầy máu, đây cũng là loài hoa duy nhất mọc trên đường về cõi chết. Khi linh hồn đi qua, liền bước theo sự chỉ dẫn của loài hoa này mà hướng đến địa ngục của u linh. Lúc hoa Bỉ Ngạn nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, cùng một cành nhưng không bao giờ gặp gỡ, đời đời lỡ dở ".

Nàng nằm trên tấm thảm thổ cẩm cũ kĩ, đôi mắt trong veo mở ra đầy khiêu khích, khóe môi trễ xuống tạo thành hình vòng cung kì dị. Nàng nhìn anh rồi bật cười khanh khách, giòn tan như có người cù léc.
Con bọ cánh cam đang đậu trên chậu nha đam giật mình chới với rơi xuống bậu cửa sổ. Nó dang rộng đôi cánh mỏng dính, cố cất cái thân người tròn vo như viên bi, nhưng không được. Con cánh cam kêu ro ro mấy tiếng bất lực, nó xoay tít trong vô vọng, vòng xoáy thưa dần rồi cuối cùng dừng lại hẳn. Lạnh ngắt. Im lìm. Vòng tuần hoàn cuộc đời con bọ đã kết thúc.
Trong đêm tối, anh chợt sợ tiếng cười lảnh lót ấy. Anh vặn chiếc đèn bàn cho sáng lên, gắt nhẹ:
- Bỉ Ngạn, đừng cười nữa!
Nàng im bặt, lọn tóc xoăn tít xõa xuống trán, đôi mắt nâu lóe lên tia man dại. Rất nhanh. Rồi lập tức trở về hiền hòa. Nàng từ từ nhỏm dậy, uyển chuyển như một con mèo đến ngồi thọt lỏm trong lòng anh. ánh trăng len vào khe cửa sổ, hắt lên khuôn mặt nàng một thứ ánh xanh buồn thảm. Anh xốc nàng dậy như xốc một đứa trẻ, nàng lùa những ngón tay xương xương vào tóc anh, dứt nhẹ từng sợi. Anh để mặc nàng với thú vui con nít ấy. Cuối cùng, anh quyết định phá tan cái bầu không khí nặng nề:
- Thật sự anh không hiểu em thấy điều gì thú vị khi anh phải đi chở chuyến hàng đó đúng vào ngày đính hôn?
Nàng che miệng cười khúc khích, đôi môi cong lên nghịch ngợm:
- Em không thể nhịn cười được khi nhớ lại khuôn mặt của mẹ em lúc anh thông báo phải hoãn lễ đính hôn. Anh biết là em không chịu được ý nghĩ hạnh phúc của mình bị người khác sắp đặt cơ mà!
Anh nhìn nàng, lòng như lửa đốt, còn nàng thì mỉm cười đắc ý. Anh thở dài:
- Không phải sắp đặt, hai bà mẹ chỉ muốn chọn một ngày thật tốt để cả quãng đời sau này của chúng ta được yên ấm. Tại sao em không chịu hiểu điều đó?
Nàng cau mày, đôi tay ngừng lùa tóc anh, mà xoắn vào nhau, vặn vẹo. Anh hiểu đó là dấu hiệu cơn giận dữ của nàng đang đến .
- Em và anh sẽ đính hôn vào một ngày nào đó. Một ngày mà em thức dậy, vươn vai và cảm thấy đây chính là ngày mình sẽ trao cả cuộc đời vào tay anh. Không cần biết nó diễn ra như thế nào, chỉ cần đó là lúc em cần và em muốn. Không phải ngẫu nhiên mà cuộc sống ban cho anh và em một cơ hội nổi loạn như thế. Anh nên mừng mới phải, Khắc ạ!
Anh lắc đầu nhìn nàng, bất lực. Gương mặt nàng bắt đầu đỏ lên và cơ thể gồng cứng lại. Nàng đang nổi cáu với anh. Nàng bướng bỉnh và cố chấp. Nàng hồn nhiên và phóng khoáng. Nàng bất trị và hoang dại. Nàng kì quặc và thần bí. Nhưng anh vẫn yêu nàng. Anh luôn nghĩ về nàng như nghĩ về một cuốn sách cổ, viết đầy mật ngữ. Và chẳng bao giờ anh hiểu hết được nàng. Càng vô vọng khi anh muốn sở hữu nàng. Chủ nhật này anh và nàng sẽ làm lễ đính hôn. Anh háo hức biết mấy vì ý nghĩ trói được một phần tâm hồn lang thang của nàng vào đời anh. Anh cần một sự đảm bảo rằng cô gái tuyệt vời này sẽ thuộc về anh.
Thế nhưng chuyến hàng đột xuất đã phá tan cái hy vọng ấy. Anh phải lái xe chở vật liệu đến vùng núi xa xôi chết tiệt Cao Bằng nào đó để cung cấp cho một công trình chết tiệt nào đó, anh không quan tâm. Điều làm anh bực bội chính là ông chủ của anh, một ông già còm cõi và khắc nghiệt, một người chưa bao giờ đáp lại lời chào của anh khi tiếp xúc, dù chỉ là một cái gật nhẹ, lại yêu cầu đích danh anh phải làm tài xế chở chuyến hàng ấy. Trong tay ông ta có rất nhiều lái xe có thâm niên và kinh nghiệm chắc chắn hơn hẳn anh, nhưng ông ta không chọn. Thậm chí anh đã trình bày rằng đó là ngày hạnh phúc của anh bằng đủ giọng van vỉ lẫn thiết tha đều không lay chuyển được ý định của ông sếp. "Cậu đi chuyến hàng này hoặc nghỉ việc!".
Anh tuyệt vọng. Hai bà mẹ cuống cuồng đi lễ thầy để "giải hạn" cho cuộc hôn nhân bị trì hoãn vào phút cuối.
Nàng khác. Nàng thản nhiên và thích thú nhìn mọi người trong nhà quay cuồng tìm phương án "chữa cháy".

- Em hứa chúng ta sẽ đính hôn, và cả kết hôn nữa, được chứ? Chỉ cần anh giữ lá bùa Bỉ Ngạn hoa em tặng anh. Thì em và anh sẽ không thể tách rời, nhớ không? Vả lại, trước khi cưới em muốn làm xong một việc...
- Anh chỉ lo sợ thôi, anh bắt đầu cảm thấy mọi việc không suôn sẻ.
- Yên tâm và ngủ đi. Ngày mai anh cần tỉnh táo cho chuyến đi dài. Em nghe nói đường đến Cao Bằng rất hiểm trở, quanh co, anh phải cẩn thận hết sức. Em sẽ về.
- ở lại với anh được không? Đã quá 11 giờ đêm rồi.
- Không được, anh biết mà.
Nàng dứt khoát đứng dậy, gỡ tay anh ra. Nàng hôn lên lá bùa bằng ngà voi trên cổ anh. Anh luôn là người nhìn theo nàng. Anh nhìn hút mãi theo cánh tay gầy guộc khép cánh cổng sắt cũ kĩ nhà anh, tiếng gót giày lốc cốc trên vỉa hè của nàng đang xa dần. Tất cả đều như hư ảo. Anh cảm giác như cuộc đời đang lừa anh. Nàng quá tuyệt vời so với anh. Anh chỉ là một thằng lái xe chuyến quèn, vẫn phải đi bộ đến chỗ làm hàng ngày, tự cắt tóc khi nó quá dài và rậm rạp. Mẹ anh bán hàng khô ở chợ, đã ly hôn với bố anh và sống "non nhân ngãi" với một gã đàn ông khác. Bỉ Ngạn là điều duy nhất đẹp đẽ trong đời mà anh không thể để mất.
Anh nhắm mắt, bàn tay bất giác sờ lên cổ. Nơi đó có miếng bùa bằng ngà voi Bỉ Ngạn tặng anh. Lòng anh chợt ấm lại. Anh đứng dậy, khép cửa sổ, nơi góc phòng dường như vẫn còn chút gió thu mình lén lút ẩn náu. Anh nhớ lại cái hôm nàng đeo vào cổ anh chiếc bùa này, dường như chỉ mới hôm qua thôi...
***
Lời kể của Bỉ Ngạn hôm ấy nghe như tiếng vọng từ nơi nào xa lắm. Tiếng nàng thủ thỉ ngập chìm trong âm u rừng thẳm. Giọng kể ăm ắp gió lạnh buồn.
" ...Mẹ em kể lại rằng cha em từng là một tay thợ săn rất cừ khôi, là thủ lĩnh của toán thợ săn trong làng. Những người thợ săn đi theo cha em trước đây thường kháo với nhau rằng khẩu súng của cha em có ma lực. Hễ con mồi nào đã vào tầm ngắm của cha thì dẫu có phát hiện họng súng ngay trước mũi nhưng như bị thôi miên, đứng yên một chỗ phó mặc cho viên đạn xuyên qua đầu. Hồi ấy em còn rất nhỏ thôi, có lẽ là năm, sáu tuổi gì đó. Ký ức của em về cha là những buổi chiều muộn, người hiên ngang như một vị anh hùng, vác những con vật đẫm máu trên vai trở về nhà.
Em còn nhớ y nguyên những đôi mắt hãi hùng và đờ dại của lũ nai hay lợn rừng đã chết mà cha vứt phịch ngoài sân. Những lúc ấy, mẹ chạy ra, xúm xít quanh lũ thú rừng, còn cha thì bình thản kéo vạt áo lau họng súng, mặc cho máu me hay thuốc súng lem nhem loang trên tấm áo cha mặc. Dường như đối với cha em, nó chẳng khác nào những tấm huân chương. Nhưng cho dù tài giỏi đến đâu thì vẫn có một con mồi mà cha chưa hạ sát được. Một con mồi mà không bị khẩu súng của cha em thôi miên.
Đó là con voi chỉ có độc một chiếc ngà. Nó không đi theo bầy như lũ voi khác mà luôn đi một mình, thoắt ẩn thoắt hiện. Dân làng em chưa ai nhìn ngắm kỹ được nó, họ chỉ kể lại rằng chiếc ngà duy nhất của nó đẹp lắm, bóng loáng và cong vút như mảnh trăng đầu hạ. Con voi độc ngà ấy tinh ranh như một con rắn. Tưởng như nó có linh cảm với những gã thợ săn đang săn lùng nó vậy. Cha em chỉ một lần duy nhất nhìn thấy con voi nhưng ngày đó đã trở thành định mệnh.
Bắt đầu từ hôm đó, cha em quên ăn quên ngủ say mê đuổi theo dấu nó trên khắp các nẻo rừng, có lần ông bỏ nhà vào rừng hàng mấy tháng trời. Và khi cha trở về thì đôi mắt ông đã đỏ ngầu, râu tóc bù xù, còn tấm áo thì chằng chịt những vết máu chồng lên nhau, nhưng không có máu của con voi đó. Cha em cứ như thế tám năm liền, ông quên hết mọi việc, quên cả vợ con, rừng thẳm mới là nhà của cha, và con voi độc ngà ấy là đối thủ tiền kiếp của cha. Những ngày tháng trưởng thành của em không hề có hình bóng của người cha, em cứ thui thủi quấn lấy váy mẹ trên những cánh đồng nứt nẻ, khô hạn. Sự tồn tại của cha đối với em chỉ duy nhất là mùi máu khô lưu cữu và thuốc súng khét lẹt mỗi khi ông thoảng ghé qua nhà".
Anh nhìn Bỉ Ngạn, người con gái anh yêu với đôi mắt nâu trong veo này lại có một thuở ấu thơ thiệt thòi đến vậy ? Anh ôm xiết lấy nàng như muốn lấp đầy những nỗi đau trong tim nàng. Thế nhưng Bỉ Ngạn đẩy anh ra, nhìn anh bằng đôi mắt giễu cợt:
"Anh tưởng rằng em buồn vì thiếu cha ư? Không, anh nhầm rồi. Ngược lại, em không hề buồn, dù chỉ một chút. Em thừa nhận rằng em có nhớ cha, nhưng đối với em, niềm tự hào đã thay thế cho sự thiếu vắng đó. Anh không hình dung được sự thán phục khi bạn bè em đến nhà chơi đâu, khắp nhà đầy rẫy những móng vuốt, sừng gạc và cả những chiếc đầu thú khô treo trên tường. Tất cả đều là chứng tích cho những chiến công của cha em. Cha là vị anh hùng trong tim em. Không có loài vật nào có thể thoát khỏi đôi tay cứng cáp, cặp mắt tinh nhanh, bước chân nhẹ như loài thỏ của ông. Kể cả con voi độc ngà ấy.
Cuối cùng, cuộc chiến kéo dài tám năm của cha em và con voi đó cũng đã đến hồi kết. Vào một ngày đông giá lạnh, cha em đã tìm thấy vết chân của con voi hướng ra phía bờ suối. Có lẽ sau bao nhiêu ngày trốn chạy, con voi đã kiệt sức, nó không thể chịu được cơn khát giày vò. Cha em đã lần theo những vết chân, và anh tin được không? Cha đã thấy nó!
Lần đầu tiên cha được nhìn ngắm nó kỹ đến thế. Con voi thật đẹp, chiếc ngà duy nhất ấy đẫm nước và hơi sương, nó lấp lánh và kì ảo như sừng của loài kì lân trong truyền thuyết. Cha em cứ đứng sững nhìn con voi đang khéo léo dùng chiếc vòi mềm dẻo hút từng dòng nước tưới lên khắp thân thể nó. Cha em dợm bước lại gần, không một tiếng động. Không hiểu sao, con voi giật mình cảnh giác. Anh tin có loài voi biết đánh hơi không? Có lẽ mùi thuốc súng lẫn mùi máu tanh dính trên quần áo của cha em quá đậm đặc đánh thức giác quan của con voi ranh ma ấy.
Con voi nhìn chòng chọc về phía cha em ẩn nấp, nó rống lên từng hồi, nhưng vẫn không bước đi. Dường như năng lực thôi miên của cha em đến hôm nay lại phát huy tác dụng, con voi vẫn đứng đó, dường như không nhận ra cha em.
Đến một khoảng cách nhất định, cha em đứng yên, bóp cò, nổ súng mấy phát liền. Con voi trúng đạn, nó rống lên thảm thiết và bỏ chạy. Cha em đuổi theo và nổ súng như điên dại. Khắp cánh rừng vang động bởi tiếng súng của ông. Bầy chim nháo nhác kêu rít lên. Gió mang hơi thuốc súng khét lẹt. Cuối cùng, con voi ngã xuống.
Phút cuối, nó quay lại nhìn tên thợ săn - là cha em với ánh mắt rợn người. Và anh tin được không? Ngay cả em khi nghe kể cũng không tin, cha em đã nghe tiếng cười của con voi độc ngà ấy. Không phải tiếng rống! Mà là tiếng cười, cười thật sự, cười khành khạch như đứa trẻ con. Cha em bịt chặt tai lại, cây súng đã rơi xuống đất từ lúc nào. Rất lâu sau, ông run rẩy tiến lại gần, dùng chiếc dao giắt bên thắt lưng tách chiếc ngà duy nhất ấy ra khỏi con voi và chạy như bị ma đuổi khỏi cánh rừng chết chóc.
Ông cứ bước như một kẻ mộng du trong cái rét miền sơn cước, hai tay ôm chiếc ngà voi quấn trong tấm áo. Về đến nhà, ông đổ phịch xuống giường, cạy miệng cũng không nói nửa lời.

Những ngày sau, cha luôn bị ác mộng, kể cả những giấc ngủ ngắn ban ngày. Ông luôn mơ thấy con voi một ngà cười khanh khách như chế nhạo ông, như nguyền rủa ông. Mỗi lần như vậy, ông lại không dám chợp mắt tiếp. Chính vì vậy, sức khỏe cha em suy kiệt rất nhanh. Không hiểu lí do tại sao cha em không bán chiếc ngà voi quý giá đó, mặc dù có rất nhiều tên buôn lậu đến gạ gẫm mua với giá rất cao, cả nhà em chưa nghe thấy số tiền đó bao giờ. Cha em để chiếc ngà quý ấy vào cái hộp gỗ đàn hương, khóa chặt lại, giấu biệt đi, chỉ mẹ em mới biết chỗ cất giấu.
Cha em vẫn đi săn, nhưng không biền biệt như trước, và thú rừng mang về cũng không nhiều như trước nữa. Rất nhiều hôm ông trở về tay không. Những lúc ấy cha em thường ngồi thẫn thờ, không ai hiểu ông nghĩ gì.
Rồi một hôm, cha em không trở về nữa.
Người ta phát hiện ra xác của cha ở phía bìa rừng. Ông úp mặt trong vũng máu, trên đống lá khô. Không hiểu cha đã bị kẻ nào bắn một viên đạn xuyên thủng trán. Em cứ luôn tự hỏi tại sao viên đạn bé xíu mà có thể tạo ra một lỗ trống hoác to như cái miệng chén phía sau đầu cha em như vậy? Mọi người suy đoán có thể trong chuyến săn đêm, ông đã vô tình hứng một cú đạn lạc của ai đó vì nhầm là thú rừng. Nhưng nhiều người lại rỉ tai nhau rằng vì bố em cứ khăng khăng giữ chiếc ngà quý, không chịu bán đi nên cái giá phải trả là cái chết thảm khốc.
Ngay sau đám tang của cha, để tránh phiền phức, mẹ em vội gọi người tới bán chiếc ngà voi oan nghiệt. Và hai mẹ con em chuyển khỏi nơi rừng núi hoang vu ấy tới thành phố này. Nhưng trước khi bán chiếc ngà, mẹ em đã giữ lại một lát cắt và đẽo nó thành một bông hoa Bỉ Ngạn, loài hoa mà em mang tên. Rồi bà xỏ dây đeo lên cổ em như một kỷ vật của người cha tài giỏi. Đối với mẹ em, đó chỉ đơn giản như một thứ trang sức, nhưng đối với em nó chính là một lá bùa hộ mệnh. Không hiểu có phải tại vì nó quý giá hay không mà mỗi khi đi ngủ, em cảm giác cổ mình, nơi tiếp xúc với mặt ngà bất chợt nóng ran lên, và dường như có nhịp đập giống hệt một quả tim vậy...".
Anh lặng đi khi nghe Bỉ Ngạn kể chuyện. Anh cầm mảnh bùa ngà voi của nàng lên, khẽ khàng vuốt ve, mảnh bùa mịn và mượt, sinh động như một vật thể sống. Thế nhưng dù nhìn kỹ thế nào anh vẫn không nhìn ra hình ảnh bông hoa Bỉ Ngạn, mà theo lời nàng là gần giống loài hoa cúc. Nhận ra vẻ băn khoăn của anh, Bỉ Ngạn mỉm cười. Nàng rút từ trong túi áo ra một sợi dây bạc và quàng lên cổ anh. Anh giật mình khi làn da tiếp xúc với một thứ gì lạnh buốt. Anh chợt nhận ra mình đang đeo mảnh bùa giống trên cổ nàng.
Bỉ Ngạn thầm thì: "Đây là một chiếc lá trên cành bông hoa Bỉ Ngạn của em, ngay từ khi gặp anh em đã nhờ người ta tách nó ra, đục lỗ thành một mảnh nữa. Giờ em tặng lại nó cho anh, Khắc ạ. Em hy vọng có thể san sẻ cho anh sự bảo hộ mà em đã có. Trong này có cả dòng máu của cha em đang chảy và nhịp tim của cha em đang đập. Xin anh hãy giữ gìn, hãy nhớ rằng không giống với truyền thuyết, hoa và lá của bông Bỉ Ngạn của chúng ta sẽ gặp được nhau, mãi mãi quấn quýt bên nhau. Giống như anh và em...".
Anh xúc động không để nàng nói tiếp, vội vã bịt miệng nàng lại bằng một nụ hôn. Nụ hôn mang vị mặn của nước mắt. Anh thầm hứa sẽ giữ mãi người con gái này bên cạnh, không cho phép nàng rời khỏi anh.
***
Tiếng chuông gió treo trên kính trước xe gặp đường xóc va vào nhau kêu leng keng. Mẹ anh gàn: "Tiếng chuông gió gọi hồn ma về ", nhưng anh gạt đi. Đơn giản đây là món quà Bỉ Ngạn tặng anh để khi anh buồn ngủ, tiếng chuông sẽ làm anh không ngủ gật. Anh mỉm cười nhớ thói quen dứt tóc anh của nàng, cả cái cách cuồng nhiệt như một cô nàng Digan trên người anh khi ân ái. Nốt chuyến này thôi, và anh sẽ trở về, đợi một ngày đẹp trời nào đó, nàng ngủ dậy và chợt thấy cần anh, giống như cách nói của nàng, anh và nàng sẽ thuộc về nhau hoàn toàn. Anh thoáng hoang mang khi nhớ tới lời nàng nói tối qua: "Vả lại, trước khi cưới em muốn làm xong một việc...". Anh cảm thấy bồn chồn và tò mò phát điên về ý định làm gì đó mà không có anh của Bỉ Ngạn. Anh tự trấn an bản thân: "Mình phải tin nàng!"
Con đường bắt đầu trở nên khó khăn khi xe anh đi từ Bắc Kạn, liên tiếp đó là một loạt các cua cắt nguy hiểm khiến anh mấy phen thót tim. Xe anh bắt đầu tới Đèo Gió, còn chưa tới 30km nữa là tới Cao Bằng. Anh hiểu tại sao nó lại có tên là Đèo Gió, đơn giản vì trên đỉnh đèo này, gió không ngừng gào rú cả ngày lẫn đêm, khiến cho chiếc chuông gió trên xe anh va vào nhau leng keng không ngừng. Trời cũng đã sầm sập tối. Mười giờ đồng hồ liên tiếp trên xe khiến anh mỏi mệt. Hai bên đường núi với bạt ngàn cỏ lau nhảy nhót trong những cơn gió dữ tợn, không một bóng người đi lại. Đường thẳng bắt đầu dễ đi, anh tự cho phép mình thả lỏng cơ thể, nhắm mắt chừng vài phút để đôi mắt đỡ nhức nhối.
Ki...ít...!
Anh vội vàng phanh gấp khi mở mắt ra thoáng thấy một cái bóng phía đầu xe. Xe rê đi một đoạn ngắn và trong chốc lát anh nhận ra tình hình xấu. Kinh nghiệm lái xe lâu năm đã cho biết anh đã cán phải vật gì đó. Tim anh đập thình thịch. Mồ hôi lạnh toát đầm đìa chảy xuống trán anh. Máu trong người anh như đông cứng lại.
Anh cần phải xuống xe để kiểm tra xem mình đã cán phải vật gì. Là con vật hay là...người.
Anh run run, nắm chặt hai bàn tay nhảy xuống, vòng ra phía trước xe. Anh rú lên. Trời ơi! Kẹt trong bánh trước của xe anh là nửa thân dưới của một người phụ nữ, máu chảy thành vệt dài, loang thành dòng đỏ rực trên mặt đường xanh xám. Người phụ nữ trong tư thế nằm sấp, mái tóc đen nhánh phủ kín gương mặt, đôi tay người đó động đậy như cầu cứu anh. Anh hoảng hốt nhảy lùi lại phía sau. Chân anh đã dẫm phải máu, để lại dấu giày đỏ chót.
Rồi rất nhanh. Anh leo lên xe, đóng sầm cửa lại. Đầu óc anh choáng váng. Trong đầu anh vang lên lời rỉ tai của cánh lái xe chuyến: "Thà đâm chết người, có bị phát giác cũng chỉ phải đền tiền, còn cứu người thì phải chịu trách nhiệm nuôi dưỡng suốt đời...". Anh nghĩ đến người mẹ nghèo khổ của anh, nghĩ đến Bỉ Ngạn và viễn cảnh đầy hạnh phúc của anh phía trước. Đôi tay run bần bật, anh gạt cần khởi động xe. Anh nghiến răng, nổ máy tiến đi và hoảng hốt nhận ra những bánh xe phía sau liên tiếp cán lên người phụ nữ ấy. Trong cơn lo sợ, anh đã không kéo người ta ra khỏi bánh xe. Anh tiếp tục lao đi, nói như mê sảng:
"Bị cán qua người thì dù sao cô ta cũng sẽ chết! Dù sao cô ta cũng chết thôi...chết...!".
Tiếng chuông gió kêu leng keng liên hồi làm anh thêm hoảng loạn. Anh lao đi như một kẻ điên. Rầm! Xe anh đâm phải một vách đá nhô ra. Kính trước vỡ tung tóe, anh đập mặt về phía trước. Bất tỉnh.
Tiếng cú rúc liên hồi làm anh tỉnh lại. Có lẽ đã khuya lắm. Xe anh nằm trơ trọi trên đường. Anh sờ lên đầu, máu trên trán rỉ ra làm anh đau nhói. Anh gắng gượng ngồi dậy, gỡ mảnh kính vụn ra khỏi cơ thể. Anh lạnh người khi nhận ra một mảnh kính sắc nhọn như một con dao mắc phía trước cổ anh, nơi có mảnh bùa của Bỉ Ngạn tặng. Mũi nhọn của mảnh kính vừa vặn đâm xuyên qua cuống của chiếc lá, tạo thành một lỗ tròn giống hệt như đồng tử của con mắt. Chiếc bùa đã cứu mạng anh!
Anh vội trấn tĩnh, thử nổ máy, xe anh không hỏng nhiều, vẫn nổ máy được. Không nghĩ được gì, anh quay ngược xe lại về nhà. Công việc không quan trọng, ông chủ cũng không đáng sợ nữa. Anh vừa giết chết một con người. Anh phải nhanh chóng thoát khỏi vùng núi chết tiệt này. "Khốn nạn!" Anh hét to. Tiếng hét của anh từ vách núi vọng lại trở thành một thứ âm thanh ma quái. Máu. Người chết. Cỏ lau xào xạc. Cú rúc. Anh không biết mình đã lái xe về nhà như thế nào.
Ba ngày sau.
Anh trở về nhà. Không thiết ăn uống, tắt điện thoại và khóa cửa kín mít. Không ai biết anh đã về. Anh run cầm cập nằm trong giường, vùi đầu vào tấm chăn dày cộp. Trong giấc ngủ chập chờn của anh, hình ảnh người chết hiện lên không hình thù, bóng ma với mái tóc dài, không mặt mũi đòi anh trả mạng. Anh tưởng tượng ra đôi bàn tay xương xẩu với những ngón tay dập nát bám riết lấy anh không chịu buông...Và máu...Trời ơi...Máu...Máu chảy từ bụng người phụ nữ nhuốm đỏ đôi bàn chân anh, len lỏi như những con rắn ma quái chỉ chực anh ngủ là leo lên quấn cổ. Anh thét lên không biết bao nhiêu lần, nước mắt ràn rụa. Tỉnh giấc rồi mê man. Cứ như thế liền mấy hôm.
Anh chợt nhớ tới Bỉ Ngạn. Ơn trời! Chỉ có nàng mới giúp được anh vào lúc này. Nàng sẽ cứu thoát anh giống như lá bùa của nàng đã cứu anh thoát chết. Anh lập cập mở máy điện thoại, ấn số của Bỉ Ngạn, mong chờ nghe thấy giọng cười giòn giã của nàng. Những tiếng tút dài làm anh cuống quýt. "Anh xin em, Bỉ Ngạn, hãy nghe máy đi!"
- A lô...
- "Bỉ Ngạn! Bỉ Ngạn!". Anh mừng rỡ reo lên.
- Khắc! Có phải Khắc không cháu?
Là mẹ của Bỉ Ngạn. Anh thầm trách móc Bỉ Ngạn lại nhõng nhẽo nhờ mẹ nói với anh là nàng không ở nhà giống như mọi lần nàng giận dỗi anh. Chắc chắn rồi, mấy ngày nay anh không liên lạc với nàng. Anh bối rối không biết phải nói gì thì mẹ Bỉ Ngạn đã rú lên từng tràng trong máy:
- Trời ơi! Khắc ơi... Thảm lắm Khắc ơi, Bỉ Ngạn chết rồi...hu...hu...cháu ở đâu? Tại sao không gọi được cho cháu...?
Anh không tin vào tai mình, mắt anh trợn lên kinh hãi, là anh nghe nhầm? Là anh gọi nhầm máy? à không, hay đây là một trò đùa của Bỉ Ngạn? Nhưng đùa như thế này thì ác quá.
Anh vẫn không thốt được tiếng nào. Đầu dây bên kia vẫn tiếng khóc thảm thiết và những lời nói tức tưởi không đầu không cuối:
- Khắc ơi, Bỉ Ngạn chết khổ lắm cháu ơi... Ngạn ơi, con ơi... sao tự nhiên đến ngày cưới con lại về Cao Bằng thăm nhà cũ làm gì... trời đất ơi, Ngạn ơi, nó nói là trước khi kết hôn phải thăm mộ bố nó một mình lần cuối đấy con ơi... Ông ơi là ông, con nó thăm ông mà sao ông lại nỡ bắt nó đi mất... Tôi còn sống với ai nữa đây ông ơi, Ngạn ơi...!
Anh lạnh người khi nghe hai chữ "Cao Bằng". Anh run rẩy hỏi trong cơn kinh khiếp tột đột:
- Cao Bằng? Bỉ Ngạn chết ở Cao Bằng hả bác? Có Đúng Bỉ Ngạn chết ở Cao Bằng không?
- Con bé bị một thằng khốn nạn lái xe container cán phải, cán đi cán lại mấy lần rồi bỏ chạy mất. Khắc ơi! Thảm lắm con ơi...!
Chiếc điện thoại rơi xuống đất vỡ tan tành. Chưa bao giờ Bỉ Ngạn nói với anh rằng nhà cũ của nàng ở đâu.
***
"Lá bùa Bỉ Ngạn hoa này thiêng lắm anh ạ, lá bùa này sẽ dẫn đường cho ta biết mà tìm thấy nhau, dù đã chết rồi thì em vẫn có thể tìm thấy anh. Thế thì chúng ta sẽ mãi mãi được bên nhau, anh nhỉ?"
Cánh cửa sổ bằng gỗ thô sơ đột nhiên bị một cơn gió rất lạnh từ đâu ùa tới, dường như có bàn tay nào đó giật lắc một cách điên cuồng và giận dữ. Anh nghe trong gió như có muôn vàn tiếng khóc oan khuất. Lá bùa trên cổ anh bất chợt lạnh ngắt, giá buốt hệt một viên băng...
Anh nhìn chằm chằm cánh cửa.
Bóng tối đang sầm sập kéo đến ngoài kia.
Vũ Thị Thanh Huyền

Lúc hoa Bỉ Ngạn nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, cùng một cành nhưng không bao giờ gặp gỡ, đời đời lỡ dở...
***
"Tên em là Bỉ Ngạn, cái tên lạ, đúng không? Là do cha em đặt đấy. Đó là tên một loài hoa chốn hoàng tuyền. Cha em kể rằng hương hoa có ma lực, có thể gọi về kí ức lúc còn sống của người chết. Trên con đường Hoàng Tuyền nở rất nhiều loài hoa này, như một tấm thảm phủ đầy máu, đây cũng là loài hoa duy nhất mọc trên đường về cõi chết. Khi linh hồn đi qua, liền bước theo sự chỉ dẫn của loài hoa này mà hướng đến địa ngục của u linh. Lúc hoa Bỉ Ngạn nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, cùng một cành nhưng không bao giờ gặp gỡ, đời đời lỡ dở ".

Nàng nằm trên tấm thảm thổ cẩm cũ kĩ, đôi mắt trong veo mở ra đầy khiêu khích, khóe môi trễ xuống tạo thành hình vòng cung kì dị. Nàng nhìn anh rồi bật cười khanh khách, giòn tan như có người cù léc.
Con bọ cánh cam đang đậu trên chậu nha đam giật mình chới với rơi xuống bậu cửa sổ. Nó dang rộng đôi cánh mỏng dính, cố cất cái thân người tròn vo như viên bi, nhưng không được. Con cánh cam kêu ro ro mấy tiếng bất lực, nó xoay tít trong vô vọng, vòng xoáy thưa dần rồi cuối cùng dừng lại hẳn. Lạnh ngắt. Im lìm. Vòng tuần hoàn cuộc đời con bọ đã kết thúc.
Trong đêm tối, anh chợt sợ tiếng cười lảnh lót ấy. Anh vặn chiếc đèn bàn cho sáng lên, gắt nhẹ:
- Bỉ Ngạn, đừng cười nữa!
Nàng im bặt, lọn tóc xoăn tít xõa xuống trán, đôi mắt nâu lóe lên tia man dại. Rất nhanh. Rồi lập tức trở về hiền hòa. Nàng từ từ nhỏm dậy, uyển chuyển như một con mèo đến ngồi thọt lỏm trong lòng anh. ánh trăng len vào khe cửa sổ, hắt lên khuôn mặt nàng một thứ ánh xanh buồn thảm. Anh xốc nàng dậy như xốc một đứa trẻ, nàng lùa những ngón tay xương xương vào tóc anh, dứt nhẹ từng sợi. Anh để mặc nàng với thú vui con nít ấy. Cuối cùng, anh quyết định phá tan cái bầu không khí nặng nề:
- Thật sự anh không hiểu em thấy điều gì thú vị khi anh phải đi chở chuyến hàng đó đúng vào ngày đính hôn?
Nàng che miệng cười khúc khích, đôi môi cong lên nghịch ngợm:
- Em không thể nhịn cười được khi nhớ lại khuôn mặt của mẹ em lúc anh thông báo phải hoãn lễ đính hôn. Anh biết là em không chịu được ý nghĩ hạnh phúc của mình bị người khác sắp đặt cơ mà!
Anh nhìn nàng, lòng như lửa đốt, còn nàng thì mỉm cười đắc ý. Anh thở dài:
- Không phải sắp đặt, hai bà mẹ chỉ muốn chọn một ngày thật tốt để cả quãng đời sau này của chúng ta được yên ấm. Tại sao em không chịu hiểu điều đó?
Nàng cau mày, đôi tay ngừng lùa tóc anh, mà xoắn vào nhau, vặn vẹo. Anh hiểu đó là dấu hiệu cơn giận dữ của nàng đang đến .
- Em và anh sẽ đính hôn vào một ngày nào đó. Một ngày mà em thức dậy, vươn vai và cảm thấy đây chính là ngày mình sẽ trao cả cuộc đời vào tay anh. Không cần biết nó diễn ra như thế nào, chỉ cần đó là lúc em cần và em muốn. Không phải ngẫu nhiên mà cuộc sống ban cho anh và em một cơ hội nổi loạn như thế. Anh nên mừng mới phải, Khắc ạ!
Anh lắc đầu nhìn nàng, bất lực. Gương mặt nàng bắt đầu đỏ lên và cơ thể gồng cứng lại. Nàng đang nổi cáu với anh. Nàng bướng bỉnh và cố chấp. Nàng hồn nhiên và phóng khoáng. Nàng bất trị và hoang dại. Nàng kì quặc và thần bí. Nhưng anh vẫn yêu nàng. Anh luôn nghĩ về nàng như nghĩ về một cuốn sách cổ, viết đầy mật ngữ. Và chẳng bao giờ anh hiểu hết được nàng. Càng vô vọng khi anh muốn sở hữu nàng. Chủ nhật này anh và nàng sẽ làm lễ đính hôn. Anh háo hức biết mấy vì ý nghĩ trói được một phần tâm hồn lang thang của nàng vào đời anh. Anh cần một sự đảm bảo rằng cô gái tuyệt vời này sẽ thuộc về anh.
Thế nhưng chuyến hàng đột xuất đã phá tan cái hy vọng ấy. Anh phải lái xe chở vật liệu đến vùng núi xa xôi chết tiệt Cao Bằng nào đó để cung cấp cho một công trình chết tiệt nào đó, anh không quan tâm. Điều làm anh bực bội chính là ông chủ của anh, một ông già còm cõi và khắc nghiệt, một người chưa bao giờ đáp lại lời chào của anh khi tiếp xúc, dù chỉ là một cái gật nhẹ, lại yêu cầu đích danh anh phải làm tài xế chở chuyến hàng ấy. Trong tay ông ta có rất nhiều lái xe có thâm niên và kinh nghiệm chắc chắn hơn hẳn anh, nhưng ông ta không chọn. Thậm chí anh đã trình bày rằng đó là ngày hạnh phúc của anh bằng đủ giọng van vỉ lẫn thiết tha đều không lay chuyển được ý định của ông sếp. "Cậu đi chuyến hàng này hoặc nghỉ việc!".
Anh tuyệt vọng. Hai bà mẹ cuống cuồng đi lễ thầy để "giải hạn" cho cuộc hôn nhân bị trì hoãn vào phút cuối.
Nàng khác. Nàng thản nhiên và thích thú nhìn mọi người trong nhà quay cuồng tìm phương án "chữa cháy".

- Em hứa chúng ta sẽ đính hôn, và cả kết hôn nữa, được chứ? Chỉ cần anh giữ lá bùa Bỉ Ngạn hoa em tặng anh. Thì em và anh sẽ không thể tách rời, nhớ không? Vả lại, trước khi cưới em muốn làm xong một việc...
- Anh chỉ lo sợ thôi, anh bắt đầu cảm thấy mọi việc không suôn sẻ.
- Yên tâm và ngủ đi. Ngày mai anh cần tỉnh táo cho chuyến đi dài. Em nghe nói đường đến Cao Bằng rất hiểm trở, quanh co, anh phải cẩn thận hết sức. Em sẽ về.
- ở lại với anh được không? Đã quá 11 giờ đêm rồi.
- Không được, anh biết mà.
Nàng dứt khoát đứng dậy, gỡ tay anh ra. Nàng hôn lên lá bùa bằng ngà voi trên cổ anh. Anh luôn là người nhìn theo nàng. Anh nhìn hút mãi theo cánh tay gầy guộc khép cánh cổng sắt cũ kĩ nhà anh, tiếng gót giày lốc cốc trên vỉa hè của nàng đang xa dần. Tất cả đều như hư ảo. Anh cảm giác như cuộc đời đang lừa anh. Nàng quá tuyệt vời so với anh. Anh chỉ là một thằng lái xe chuyến quèn, vẫn phải đi bộ đến chỗ làm hàng ngày, tự cắt tóc khi nó quá dài và rậm rạp. Mẹ anh bán hàng khô ở chợ, đã ly hôn với bố anh và sống "non nhân ngãi" với một gã đàn ông khác. Bỉ Ngạn là điều duy nhất đẹp đẽ trong đời mà anh không thể để mất.
Anh nhắm mắt, bàn tay bất giác sờ lên cổ. Nơi đó có miếng bùa bằng ngà voi Bỉ Ngạn tặng anh. Lòng anh chợt ấm lại. Anh đứng dậy, khép cửa sổ, nơi góc phòng dường như vẫn còn chút gió thu mình lén lút ẩn náu. Anh nhớ lại cái hôm nàng đeo vào cổ anh chiếc bùa này, dường như chỉ mới hôm qua thôi...
***
Lời kể của Bỉ Ngạn hôm ấy nghe như tiếng vọng từ nơi nào xa lắm. Tiếng nàng thủ thỉ ngập chìm trong âm u rừng thẳm. Giọng kể ăm ắp gió lạnh buồn.
" ...Mẹ em kể lại rằng cha em từng là một tay thợ săn rất cừ khôi, là thủ lĩnh của toán thợ săn trong làng. Những người thợ săn đi theo cha em trước đây thường kháo với nhau rằng khẩu súng của cha em có ma lực. Hễ con mồi nào đã vào tầm ngắm của cha thì dẫu có phát hiện họng súng ngay trước mũi nhưng như bị thôi miên, đứng yên một chỗ phó mặc cho viên đạn xuyên qua đầu. Hồi ấy em còn rất nhỏ thôi, có lẽ là năm, sáu tuổi gì đó. Ký ức của em về cha là những buổi chiều muộn, người hiên ngang như một vị anh hùng, vác những con vật đẫm máu trên vai trở về nhà.
Em còn nhớ y nguyên những đôi mắt hãi hùng và đờ dại của lũ nai hay lợn rừng đã chết mà cha vứt phịch ngoài sân. Những lúc ấy, mẹ chạy ra, xúm xít quanh lũ thú rừng, còn cha thì bình thản kéo vạt áo lau họng súng, mặc cho máu me hay thuốc súng lem nhem loang trên tấm áo cha mặc. Dường như đối với cha em, nó chẳng khác nào những tấm huân chương. Nhưng cho dù tài giỏi đến đâu thì vẫn có một con mồi mà cha chưa hạ sát được. Một con mồi mà không bị khẩu súng của cha em thôi miên.
Đó là con voi chỉ có độc một chiếc ngà. Nó không đi theo bầy như lũ voi khác mà luôn đi một mình, thoắt ẩn thoắt hiện. Dân làng em chưa ai nhìn ngắm kỹ được nó, họ chỉ kể lại rằng chiếc ngà duy nhất của nó đẹp lắm, bóng loáng và cong vút như mảnh trăng đầu hạ. Con voi độc ngà ấy tinh ranh như một con rắn. Tưởng như nó có linh cảm với những gã thợ săn đang săn lùng nó vậy. Cha em chỉ một lần duy nhất nhìn thấy con voi nhưng ngày đó đã trở thành định mệnh.
Bắt đầu từ hôm đó, cha em quên ăn quên ngủ say mê đuổi theo dấu nó trên khắp các nẻo rừng, có lần ông bỏ nhà vào rừng hàng mấy tháng trời. Và khi cha trở về thì đôi mắt ông đã đỏ ngầu, râu tóc bù xù, còn tấm áo thì chằng chịt những vết máu chồng lên nhau, nhưng không có máu của con voi đó. Cha em cứ như thế tám năm liền, ông quên hết mọi việc, quên cả vợ con, rừng thẳm mới là nhà của cha, và con voi độc ngà ấy là đối thủ tiền kiếp của cha. Những ngày tháng trưởng thành của em không hề có hình bóng của người cha, em cứ thui thủi quấn lấy váy mẹ trên những cánh đồng nứt nẻ, khô hạn. Sự tồn tại của cha đối với em chỉ duy nhất là mùi máu khô lưu cữu và thuốc súng khét lẹt mỗi khi ông thoảng ghé qua nhà".
Anh nhìn Bỉ Ngạn, người con gái anh yêu với đôi mắt nâu trong veo này lại có một thuở ấu thơ thiệt thòi đến vậy ? Anh ôm xiết lấy nàng như muốn lấp đầy những nỗi đau trong tim nàng. Thế nhưng Bỉ Ngạn đẩy anh ra, nhìn anh bằng đôi mắt giễu cợt:
"Anh tưởng rằng em buồn vì thiếu cha ư? Không, anh nhầm rồi. Ngược lại, em không hề buồn, dù chỉ một chút. Em thừa nhận rằng em có nhớ cha, nhưng đối với em, niềm tự hào đã thay thế cho sự thiếu vắng đó. Anh không hình dung được sự thán phục khi bạn bè em đến nhà chơi đâu, khắp nhà đầy rẫy những móng vuốt, sừng gạc và cả những chiếc đầu thú khô treo trên tường. Tất cả đều là chứng tích cho những chiến công của cha em. Cha là vị anh hùng trong tim em. Không có loài vật nào có thể thoát khỏi đôi tay cứng cáp, cặp mắt tinh nhanh, bước chân nhẹ như loài thỏ của ông. Kể cả con voi độc ngà ấy.
Cuối cùng, cuộc chiến kéo dài tám năm của cha em và con voi đó cũng đã đến hồi kết. Vào một ngày đông giá lạnh, cha em đã tìm thấy vết chân của con voi hướng ra phía bờ suối. Có lẽ sau bao nhiêu ngày trốn chạy, con voi đã kiệt sức, nó không thể chịu được cơn khát giày vò. Cha em đã lần theo những vết chân, và anh tin được không? Cha đã thấy nó!
Lần đầu tiên cha được nhìn ngắm nó kỹ đến thế. Con voi thật đẹp, chiếc ngà duy nhất ấy đẫm nước và hơi sương, nó lấp lánh và kì ảo như sừng của loài kì lân trong truyền thuyết. Cha em cứ đứng sững nhìn con voi đang khéo léo dùng chiếc vòi mềm dẻo hút từng dòng nước tưới lên khắp thân thể nó. Cha em dợm bước lại gần, không một tiếng động. Không hiểu sao, con voi giật mình cảnh giác. Anh tin có loài voi biết đánh hơi không? Có lẽ mùi thuốc súng lẫn mùi máu tanh dính trên quần áo của cha em quá đậm đặc đánh thức giác quan của con voi ranh ma ấy.
Con voi nhìn chòng chọc về phía cha em ẩn nấp, nó rống lên từng hồi, nhưng vẫn không bước đi. Dường như năng lực thôi miên của cha em đến hôm nay lại phát huy tác dụng, con voi vẫn đứng đó, dường như không nhận ra cha em.
Đến một khoảng cách nhất định, cha em đứng yên, bóp cò, nổ súng mấy phát liền. Con voi trúng đạn, nó rống lên thảm thiết và bỏ chạy. Cha em đuổi theo và nổ súng như điên dại. Khắp cánh rừng vang động bởi tiếng súng của ông. Bầy chim nháo nhác kêu rít lên. Gió mang hơi thuốc súng khét lẹt. Cuối cùng, con voi ngã xuống.
Phút cuối, nó quay lại nhìn tên thợ săn - là cha em với ánh mắt rợn người. Và anh tin được không? Ngay cả em khi nghe kể cũng không tin, cha em đã nghe tiếng cười của con voi độc ngà ấy. Không phải tiếng rống! Mà là tiếng cười, cười thật sự, cười khành khạch như đứa trẻ con. Cha em bịt chặt tai lại, cây súng đã rơi xuống đất từ lúc nào. Rất lâu sau, ông run rẩy tiến lại gần, dùng chiếc dao giắt bên thắt lưng tách chiếc ngà duy nhất ấy ra khỏi con voi và chạy như bị ma đuổi khỏi cánh rừng chết chóc.
Ông cứ bước như một kẻ mộng du trong cái rét miền sơn cước, hai tay ôm chiếc ngà voi quấn trong tấm áo. Về đến nhà, ông đổ phịch xuống giường, cạy miệng cũng không nói nửa lời.

Những ngày sau, cha luôn bị ác mộng, kể cả những giấc ngủ ngắn ban ngày. Ông luôn mơ thấy con voi một ngà cười khanh khách như chế nhạo ông, như nguyền rủa ông. Mỗi lần như vậy, ông lại không dám chợp mắt tiếp. Chính vì vậy, sức khỏe cha em suy kiệt rất nhanh. Không hiểu lí do tại sao cha em không bán chiếc ngà voi quý giá đó, mặc dù có rất nhiều tên buôn lậu đến gạ gẫm mua với giá rất cao, cả nhà em chưa nghe thấy số tiền đó bao giờ. Cha em để chiếc ngà quý ấy vào cái hộp gỗ đàn hương, khóa chặt lại, giấu biệt đi, chỉ mẹ em mới biết chỗ cất giấu.
Cha em vẫn đi săn, nhưng không biền biệt như trước, và thú rừng mang về cũng không nhiều như trước nữa. Rất nhiều hôm ông trở về tay không. Những lúc ấy cha em thường ngồi thẫn thờ, không ai hiểu ông nghĩ gì.
Rồi một hôm, cha em không trở về nữa.
Người ta phát hiện ra xác của cha ở phía bìa rừng. Ông úp mặt trong vũng máu, trên đống lá khô. Không hiểu cha đã bị kẻ nào bắn một viên đạn xuyên thủng trán. Em cứ luôn tự hỏi tại sao viên đạn bé xíu mà có thể tạo ra một lỗ trống hoác to như cái miệng chén phía sau đầu cha em như vậy? Mọi người suy đoán có thể trong chuyến săn đêm, ông đã vô tình hứng một cú đạn lạc của ai đó vì nhầm là thú rừng. Nhưng nhiều người lại rỉ tai nhau rằng vì bố em cứ khăng khăng giữ chiếc ngà quý, không chịu bán đi nên cái giá phải trả là cái chết thảm khốc.
Ngay sau đám tang của cha, để tránh phiền phức, mẹ em vội gọi người tới bán chiếc ngà voi oan nghiệt. Và hai mẹ con em chuyển khỏi nơi rừng núi hoang vu ấy tới thành phố này. Nhưng trước khi bán chiếc ngà, mẹ em đã giữ lại một lát cắt và đẽo nó thành một bông hoa Bỉ Ngạn, loài hoa mà em mang tên. Rồi bà xỏ dây đeo lên cổ em như một kỷ vật của người cha tài giỏi. Đối với mẹ em, đó chỉ đơn giản như một thứ trang sức, nhưng đối với em nó chính là một lá bùa hộ mệnh. Không hiểu có phải tại vì nó quý giá hay không mà mỗi khi đi ngủ, em cảm giác cổ mình, nơi tiếp xúc với mặt ngà bất chợt nóng ran lên, và dường như có nhịp đập giống hệt một quả tim vậy...".
Anh lặng đi khi nghe Bỉ Ngạn kể chuyện. Anh cầm mảnh bùa ngà voi của nàng lên, khẽ khàng vuốt ve, mảnh bùa mịn và mượt, sinh động như một vật thể sống. Thế nhưng dù nhìn kỹ thế nào anh vẫn không nhìn ra hình ảnh bông hoa Bỉ Ngạn, mà theo lời nàng là gần giống loài hoa cúc. Nhận ra vẻ băn khoăn của anh, Bỉ Ngạn mỉm cười. Nàng rút từ trong túi áo ra một sợi dây bạc và quàng lên cổ anh. Anh giật mình khi làn da tiếp xúc với một thứ gì lạnh buốt. Anh chợt nhận ra mình đang đeo mảnh bùa giống trên cổ nàng.
Bỉ Ngạn thầm thì: "Đây là một chiếc lá trên cành bông hoa Bỉ Ngạn của em, ngay từ khi gặp anh em đã nhờ người ta tách nó ra, đục lỗ thành một mảnh nữa. Giờ em tặng lại nó cho anh, Khắc ạ. Em hy vọng có thể san sẻ cho anh sự bảo hộ mà em đã có. Trong này có cả dòng máu của cha em đang chảy và nhịp tim của cha em đang đập. Xin anh hãy giữ gìn, hãy nhớ rằng không giống với truyền thuyết, hoa và lá của bông Bỉ Ngạn của chúng ta sẽ gặp được nhau, mãi mãi quấn quýt bên nhau. Giống như anh và em...".
Anh xúc động không để nàng nói tiếp, vội vã bịt miệng nàng lại bằng một nụ hôn. Nụ hôn mang vị mặn của nước mắt. Anh thầm hứa sẽ giữ mãi người con gái này bên cạnh, không cho phép nàng rời khỏi anh.
***
Tiếng chuông gió treo trên kính trước xe gặp đường xóc va vào nhau kêu leng keng. Mẹ anh gàn: "Tiếng chuông gió gọi hồn ma về ", nhưng anh gạt đi. Đơn giản đây là món quà Bỉ Ngạn tặng anh để khi anh buồn ngủ, tiếng chuông sẽ làm anh không ngủ gật. Anh mỉm cười nhớ thói quen dứt tóc anh của nàng, cả cái cách cuồng nhiệt như một cô nàng Digan trên người anh khi ân ái. Nốt chuyến này thôi, và anh sẽ trở về, đợi một ngày đẹp trời nào đó, nàng ngủ dậy và chợt thấy cần anh, giống như cách nói của nàng, anh và nàng sẽ thuộc về nhau hoàn toàn. Anh thoáng hoang mang khi nhớ tới lời nàng nói tối qua: "Vả lại, trước khi cưới em muốn làm xong một việc...". Anh cảm thấy bồn chồn và tò mò phát điên về ý định làm gì đó mà không có anh của Bỉ Ngạn. Anh tự trấn an bản thân: "Mình phải tin nàng!"
Con đường bắt đầu trở nên khó khăn khi xe anh đi từ Bắc Kạn, liên tiếp đó là một loạt các cua cắt nguy hiểm khiến anh mấy phen thót tim. Xe anh bắt đầu tới Đèo Gió, còn chưa tới 30km nữa là tới Cao Bằng. Anh hiểu tại sao nó lại có tên là Đèo Gió, đơn giản vì trên đỉnh đèo này, gió không ngừng gào rú cả ngày lẫn đêm, khiến cho chiếc chuông gió trên xe anh va vào nhau leng keng không ngừng. Trời cũng đã sầm sập tối. Mười giờ đồng hồ liên tiếp trên xe khiến anh mỏi mệt. Hai bên đường núi với bạt ngàn cỏ lau nhảy nhót trong những cơn gió dữ tợn, không một bóng người đi lại. Đường thẳng bắt đầu dễ đi, anh tự cho phép mình thả lỏng cơ thể, nhắm mắt chừng vài phút để đôi mắt đỡ nhức nhối.
Ki...ít...!
Anh vội vàng phanh gấp khi mở mắt ra thoáng thấy một cái bóng phía đầu xe. Xe rê đi một đoạn ngắn và trong chốc lát anh nhận ra tình hình xấu. Kinh nghiệm lái xe lâu năm đã cho biết anh đã cán phải vật gì đó. Tim anh đập thình thịch. Mồ hôi lạnh toát đầm đìa chảy xuống trán anh. Máu trong người anh như đông cứng lại.
Anh cần phải xuống xe để kiểm tra xem mình đã cán phải vật gì. Là con vật hay là...người.
Anh run run, nắm chặt hai bàn tay nhảy xuống, vòng ra phía trước xe. Anh rú lên. Trời ơi! Kẹt trong bánh trước của xe anh là nửa thân dưới của một người phụ nữ, máu chảy thành vệt dài, loang thành dòng đỏ rực trên mặt đường xanh xám. Người phụ nữ trong tư thế nằm sấp, mái tóc đen nhánh phủ kín gương mặt, đôi tay người đó động đậy như cầu cứu anh. Anh hoảng hốt nhảy lùi lại phía sau. Chân anh đã dẫm phải máu, để lại dấu giày đỏ chót.
Rồi rất nhanh. Anh leo lên xe, đóng sầm cửa lại. Đầu óc anh choáng váng. Trong đầu anh vang lên lời rỉ tai của cánh lái xe chuyến: "Thà đâm chết người, có bị phát giác cũng chỉ phải đền tiền, còn cứu người thì phải chịu trách nhiệm nuôi dưỡng suốt đời...". Anh nghĩ đến người mẹ nghèo khổ của anh, nghĩ đến Bỉ Ngạn và viễn cảnh đầy hạnh phúc của anh phía trước. Đôi tay run bần bật, anh gạt cần khởi động xe. Anh nghiến răng, nổ máy tiến đi và hoảng hốt nhận ra những bánh xe phía sau liên tiếp cán lên người phụ nữ ấy. Trong cơn lo sợ, anh đã không kéo người ta ra khỏi bánh xe. Anh tiếp tục lao đi, nói như mê sảng:
"Bị cán qua người thì dù sao cô ta cũng sẽ chết! Dù sao cô ta cũng chết thôi...chết...!".
Tiếng chuông gió kêu leng keng liên hồi làm anh thêm hoảng loạn. Anh lao đi như một kẻ điên. Rầm! Xe anh đâm phải một vách đá nhô ra. Kính trước vỡ tung tóe, anh đập mặt về phía trước. Bất tỉnh.
Tiếng cú rúc liên hồi làm anh tỉnh lại. Có lẽ đã khuya lắm. Xe anh nằm trơ trọi trên đường. Anh sờ lên đầu, máu trên trán rỉ ra làm anh đau nhói. Anh gắng gượng ngồi dậy, gỡ mảnh kính vụn ra khỏi cơ thể. Anh lạnh người khi nhận ra một mảnh kính sắc nhọn như một con dao mắc phía trước cổ anh, nơi có mảnh bùa của Bỉ Ngạn tặng. Mũi nhọn của mảnh kính vừa vặn đâm xuyên qua cuống của chiếc lá, tạo thành một lỗ tròn giống hệt như đồng tử của con mắt. Chiếc bùa đã cứu mạng anh!
Anh vội trấn tĩnh, thử nổ máy, xe anh không hỏng nhiều, vẫn nổ máy được. Không nghĩ được gì, anh quay ngược xe lại về nhà. Công việc không quan trọng, ông chủ cũng không đáng sợ nữa. Anh vừa giết chết một con người. Anh phải nhanh chóng thoát khỏi vùng núi chết tiệt này. "Khốn nạn!" Anh hét to. Tiếng hét của anh từ vách núi vọng lại trở thành một thứ âm thanh ma quái. Máu. Người chết. Cỏ lau xào xạc. Cú rúc. Anh không biết mình đã lái xe về nhà như thế nào.
Ba ngày sau.
Anh trở về nhà. Không thiết ăn uống, tắt điện thoại và khóa cửa kín mít. Không ai biết anh đã về. Anh run cầm cập nằm trong giường, vùi đầu vào tấm chăn dày cộp. Trong giấc ngủ chập chờn của anh, hình ảnh người chết hiện lên không hình thù, bóng ma với mái tóc dài, không mặt mũi đòi anh trả mạng. Anh tưởng tượng ra đôi bàn tay xương xẩu với những ngón tay dập nát bám riết lấy anh không chịu buông...Và máu...Trời ơi...Máu...Máu chảy từ bụng người phụ nữ nhuốm đỏ đôi bàn chân anh, len lỏi như những con rắn ma quái chỉ chực anh ngủ là leo lên quấn cổ. Anh thét lên không biết bao nhiêu lần, nước mắt ràn rụa. Tỉnh giấc rồi mê man. Cứ như thế liền mấy hôm.
Anh chợt nhớ tới Bỉ Ngạn. Ơn trời! Chỉ có nàng mới giúp được anh vào lúc này. Nàng sẽ cứu thoát anh giống như lá bùa của nàng đã cứu anh thoát chết. Anh lập cập mở máy điện thoại, ấn số của Bỉ Ngạn, mong chờ nghe thấy giọng cười giòn giã của nàng. Những tiếng tút dài làm anh cuống quýt. "Anh xin em, Bỉ Ngạn, hãy nghe máy đi!"
- A lô...
- "Bỉ Ngạn! Bỉ Ngạn!". Anh mừng rỡ reo lên.
- Khắc! Có phải Khắc không cháu?
Là mẹ của Bỉ Ngạn. Anh thầm trách móc Bỉ Ngạn lại nhõng nhẽo nhờ mẹ nói với anh là nàng không ở nhà giống như mọi lần nàng giận dỗi anh. Chắc chắn rồi, mấy ngày nay anh không liên lạc với nàng. Anh bối rối không biết phải nói gì thì mẹ Bỉ Ngạn đã rú lên từng tràng trong máy:
- Trời ơi! Khắc ơi... Thảm lắm Khắc ơi, Bỉ Ngạn chết rồi...hu...hu...cháu ở đâu? Tại sao không gọi được cho cháu...?
Anh không tin vào tai mình, mắt anh trợn lên kinh hãi, là anh nghe nhầm? Là anh gọi nhầm máy? à không, hay đây là một trò đùa của Bỉ Ngạn? Nhưng đùa như thế này thì ác quá.
Anh vẫn không thốt được tiếng nào. Đầu dây bên kia vẫn tiếng khóc thảm thiết và những lời nói tức tưởi không đầu không cuối:
- Khắc ơi, Bỉ Ngạn chết khổ lắm cháu ơi... Ngạn ơi, con ơi... sao tự nhiên đến ngày cưới con lại về Cao Bằng thăm nhà cũ làm gì... trời đất ơi, Ngạn ơi, nó nói là trước khi kết hôn phải thăm mộ bố nó một mình lần cuối đấy con ơi... Ông ơi là ông, con nó thăm ông mà sao ông lại nỡ bắt nó đi mất... Tôi còn sống với ai nữa đây ông ơi, Ngạn ơi...!
Anh lạnh người khi nghe hai chữ "Cao Bằng". Anh run rẩy hỏi trong cơn kinh khiếp tột đột:
- Cao Bằng? Bỉ Ngạn chết ở Cao Bằng hả bác? Có Đúng Bỉ Ngạn chết ở Cao Bằng không?
- Con bé bị một thằng khốn nạn lái xe container cán phải, cán đi cán lại mấy lần rồi bỏ chạy mất. Khắc ơi! Thảm lắm con ơi...!
Chiếc điện thoại rơi xuống đất vỡ tan tành. Chưa bao giờ Bỉ Ngạn nói với anh rằng nhà cũ của nàng ở đâu.
***
"Lá bùa Bỉ Ngạn hoa này thiêng lắm anh ạ, lá bùa này sẽ dẫn đường cho ta biết mà tìm thấy nhau, dù đã chết rồi thì em vẫn có thể tìm thấy anh. Thế thì chúng ta sẽ mãi mãi được bên nhau, anh nhỉ?"
Cánh cửa sổ bằng gỗ thô sơ đột nhiên bị một cơn gió rất lạnh từ đâu ùa tới, dường như có bàn tay nào đó giật lắc một cách điên cuồng và giận dữ. Anh nghe trong gió như có muôn vàn tiếng khóc oan khuất. Lá bùa trên cổ anh bất chợt lạnh ngắt, giá buốt hệt một viên băng...
Anh nhìn chằm chằm cánh cửa.
Bóng tối đang sầm sập kéo đến ngoài kia.
Vũ Thị Thanh Huyền

Mày không biết liêm sỉ à, cướp người yêu người khác vui lắm không?
My không hiểu, người cô cứng đơ, mọi người xung quanh nhìn cô ái ngại. Bất chợt, My nhớ tới lúc chiều cô với Thắng gặp nó ở khu mua sắm. My chưa bao giờ nghe Thắng kể về nó. Cô bật khóc chạy đi.
***
Nó - 1 cô gái bình thường như bao người con gái khác, nó cũng có 1 ước mơ, cũng muốn thành đạt và trưởng thành. Nhìn mặt nó hiền lành, không có gì nổi trội nhưng lại ít ai biết đươc nó như thế nào. Mà nói đúng hơn là nó đã quen với sự giả tạo, cái giả tạo bắt nguồn từ sự đố kỵ và ganh ghét...

Nó là con thứ 2 trong 1 gia đình 4 chị em không mấy khá giả. Vì thế ước mơ của nó là học tập thật giỏi và kiếm được nhiều tiền để phụ giúp cha mẹ.
Ba nó vẫn hay qua lại với người đàn bà khác đã nhiều năm nay, ông vẫn hay đi qua đêm bỏ mẹ con nó. Tuy có gọi ba nhưng nó chưa bao giờ coi ổng là ba.
Nó vẫn thầm trách cuộc sống, trách ông trời đã sinh ra nó trong một gia đình đầy thiếu thốn cả tình cảm lẫn vật chất như thế.
***
18 tuổi - nó lên thành phố học đại học, ai cũng thấy ở nó cái sự hiền dịu và ít nói, nhưng có lẽ người ta đã lầm trước vẻ bề ngoài của nó. Nó cũng có bạn trai, nó yêu chân thành, tình yêu của nó trong sáng lắm và cũng có thể nói là rất đẹp. Nhưng rồi nó với người đó cũng chia tay vì mỗi người một chí hướng. Nó đau khổ lắm nhưng nó cứng rắn không để nước mắt rơi, nó chứng tỏ mình là một người mạnh mẽ không lụy bất cứ một thứ gì.
Nó là một con người đầy tham vọng và muốn mọi người xung quanh khuất phục. Rồi nó cũng đề ra tiêu chuẩn chọn bạn trai của mình phải là một người đẹp trai, học giỏi và có tiền. Rất người để ý tới nó nhưng nó đều từ chối...nó nhất định phải tìm được chàng trai đủ tiêu chuẩn của mình.
Nó ở trọ cùng với My - một đứa bạn đang học chung lớp đại học. Lúc đầu 2 đứa thân thiết như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Sau rồi My quen Minh - một chàng trai thành đạt và vui vẻ. Rồi nhưng tin nhắn, những cuộc nói chuyện của Minh dành cho My ngày càng nhiều, đi cùng với đó là sự bực tức trong nó cũng lên cao. Hay là nó ghen với My, không, nó không hề yêu Minh, vậy thì tại sao chứ?
My có quan hệ rộng với mọi người, cô không những xinh mà còn hòa đồng với mọi người, khác hẳn với nó, My rất hay nói, nói nhiều nữa là khác. Giữa My và nó luôn tồn tại một khoảng cách do chính nó tạo ra.
Rồi Minh yêu My, do Minh hay đi công tác nên hai người rất ít gặp nhau. Khi không có Minh thì My cũng hay đi chơi với bạn bè cũ, họp lớp, hay cà phê tán dóc… Chỉ có một mình nó ở nhà trong căn phòng nhỏ đó. Nó thầm ganh tị với My, và cái ganh tị đó không biết từ lúc nào nó trở nên ghét My. Mỗi cử chỉ của My làm nó ngứa con mắt, mỗi lần Minh đón My đi chơi, Minh mua đồ cho My làm nó bực mình mà cứ phải tỏ ra vui vẻ....
Một lần, My đi họp lớp cũ và có một người con trai tới chở đi. Nó nhắn tin cho Mình rằng My bắt cá hai tay.

Minh là một người rất ghen, lập tức điện thoại cho My. Lúc đó My đang nói chuyện với đám bạn nhưng không biết Minh gọi. Trở về, cô thấy cuộc gọi nhỡ và gọi lại cho Minh, bắt máy lên My đã nhận được một tràn té tát từ Minh cho dù chưa biết đúng hay sai. 
Trong lòng nó như rất hả dạ khi thấy My khóc, nó nhếch mép cười rồi hỏi My có chuyện gì, My không trả lời chỉ lau nước mắt...
Rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Minh không thể giấu My bất cứ chuyện gì, My biết được ai là nguyên nhân của trận cãi vã ngày hôm đó. Cô biết được bộ mặt thật của nó, My ghê tởm nó. Một thời gian sau đó, My nói lời chia tay với Minh, vì anh hay nhắc tới chuyện ngày hôm đó làm cô quá mệt mỏi vì phải giải thích.
My quyết định chuyển đi, có lẽ bây giờ nó không hả hê nhưng cũng không cảm thấy có lỗi với My. Nó nghĩ My đáng bị như thế. Nó nghĩ My chỉ là người thay thế hình ảnh của nó trong Minh. Có thể là nó sẽ hạnh phúc như My và hơn cả My nếu nó chấp nhận Minh. Nhưng trong nó còn có ước vọng lấy chồng giàu, không phải để ăn bám mà để hãnh diện. Cái tham vọng quá lớn đó không biết sẽ có kết cục như thế nào?
My đã đi, bỏ mặc đó bơ vơ giữa căn phòng, nó và My đã từng là đôi bạn tốt nhưng nó luôn ganh ghét và đố kỵ với My trong mọi thứ: học tập, gia đình, tình yêu…
Ngày tốt nghiệp, My hãnh diện cầm tấm bằng giỏi trên tay, nó cũng không kém, nó cũng được xếp loại khá nhưng trong lòng nó không cam tâm, nó muốn được hơn My, nó hoàn toàn bất lực. Phải chăng My quá hoàn hảo trong mắt nó, sự hoàn hảo đó làm nó ham muốn, nhưng có được sự hoàn hảo đó thực sự không đơn giản với tính cách của nó.
***
Ra trường, nó thực sự có năng lực, nó xin vào một công ty xuất nhập khẩu, rồi nó cũng leo lên được chức quản lý trong 2 năm. Nếu có bạn bè hỏi đang làm gì nó tự hào nói: “Mình chỉ được làm quản lý thôi ak”.
Cũng trong thời gian đó, nó có bạn trai. Đó là Thắng trưởng phòng kinh doanh - con trai của giám đốc. Nó bị cuốn hút bởi vẻ điển trai của anh, hơn nữa anh còn là con trai của giám đốc. Tất nhiên là con gái, nó không chủ động tấn công anh, nhưng nó luôn cố ý làm mọi thứ để anh để ý tới nó. Thắng bắt đầu thấy thích nó, anh thấy nó nhiệt tình trong công việc, thấy cách giải quyết vấn đề anh rất hài lòng. Rồi dần dần tìm hiểu, những lần cà phê, ăn tối nó và Thắng đã yêu nhau.
Một lần, Thắng chở nó ra biển vào buổi tối, anh trao cho nó nụ hôn và quỳ xuống cầu hôn nó, nó bất ngờ và đồng ý. Cuộc sống mà nó hằng mong ước đây sao? Một người chồng giàu có, tài giỏi và điển trai như vậy, nó cứ như trong mơ vậy. Thắng định 1 năm nữa khi ổn định công việc sẽ tổ chức đám cưới.

Bất ngờ, 3 tháng sau công ty gặp sự cố có thể là không đứng vững được, ai nấy đều muốn rời bỏ công ty. Giấc mơ của nó, sự nghiệp của nó không thể nào tan biến như thế này được, nó thực sự bất lực trước hoàn cảnh như vậy. Thắng đang đau đầu vì khách hàng gọi điện đến khiếu nại càng nhiều, điều Thắng cần bây giờ là nó, cần sự quan tâm của nó, nhưng đã mấy ngày nó không đi làm và cũng không thấy liên lạc. Thắng gọi cho nó, nó tắt máy, tới nhà thì không có ai.
Đã mấy ngày liền nó không gặp Thắng, nó sợ sẽ đối diện với Thắng và không biết buông câu chia tay lúc này có ổn không. Hai tuần sau, nó nhắn tin cho Thắng đề nghị gặp anh. Nó hẹn anh ở quán cà phê mà hai người hay đến. Thắng ngồi xuống:
- Anh biết em hẹn anh ra đây để làm gì rồi.
Nó không nhìn Thắng
- Ừ, vậy em không nói vòng vo nữa. Mình chia tay đi.
- Trong 2 tuần nay anh đã suy nghĩ rất nhiều rồi, anh biết sẽ có ngày này, giống như phim em nhỉ?
Nó cười:
- Cuộc sống là vậy mà anh, em làm như vậy mới tồn tại được.
Nó quyết tâm sẽ tìm một người khác hơn Thắng, nó tự nhủ trên đời này có nhiều người giàu có hơn Thắng.
***
May mắn cho gia đinh Thắng, thông qua một người bạn thân, đã tìm được người tài trợ vốn cho công ty. Đó là công ty mà My đang làm. My hiện đang là thư ký và trợ lý giám đốc. Thắng gặp My qua nhiều lần ăn tối cùng với giám đốc đối tác. Cũng như nó, ngay từ lần đầu gặp Thắng, My cũng bị Thắng thu hút. Do sự cố ở công ty, nên Thắng chẳng chú ý nhiều tới My, chỉ biết lao vào công việc để với hy vọng cứu được công ty tâm huyết cả đời của mình.
Một lần, khi đang chờ taxi ở khu mua sắp, My bị giựt túi xách. Cùng lúc đó, Thắng cũng đang ở gần đó, thấy người quen nên Thắng chạy theo kẻ cướp nhưng không lấy lại được túi xách. 
Sau lần đó, My và Thắng trở nên thân thiết hơn. Rồi chuyện gì tới cũng tới, tình yêu của họ bắt đầu.
...
Nó xin vào làm một công ty khác và đang cặp kè với một đại gia đã có vợ. Ông ta mua nhà cho nó, mua xe cho nó, yêu thương nó và nó không ngần ngại để đánh đổi cả đời con gái để có những thứ mà nó muốn.
Tình cờ nó gặp My và Thắng ở khu mua sắm, bất ngờ xen lẫn cả lòng ganh ghét, nhưng nó không biết nên làm gì. Họ đi ngang qua nhau như chưa từng quen biết. Tối hôm đó, nó hẹn My uống nước, My vừa đến ngồi xuống ghế nó đã tạt cho vào mặt cô một ly nước.
- Mày không biết liêm sỉ à, cướp người yêu người khác vui lắm không?
My không hiểu, người cô cứng đơ, mọi người xung quanh nhìn cô ái ngại. Bất chợt, My nhớ tới lúc chiều cô với Thắng gặp nó ở khu mua sắm. My chưa bao giờ nghe Thắng kể về nó. Cô bật khóc chạy đi.
My gọi cho Thắng nói chia tay. 
My tắt máy nằm trong phòng. Thắng lo lắng chạy đến bên cô, Thắng hỏi cô có chuyện gì? My kể về nó, kể về mối quan hệ của My và nó lúc trước và lý do nó đề nghị gặp My. Thắng ôm My vào lòng:
-  Hằng đã là quá khứ rồi, anh thấy không cần thiết để kể ra mối quan hệ của anh và cô ta. Anh biết cô ta yêu anh vì cái gì. Cô ta không xứng đáng với tình yêu của anh. Anh chỉ biết là anh yêu em và anh cần có em. - My tin Thắng, cô ôm chặt Thắng và cảm thấy ấm áp hoàn toàn.
Nó hẹn gặp Minh ở quan cà phê, nó kể về My. Dường như Minh đã đã có cuộc sống mới hoàn toàn tốt. Đã mấy năm rồi từ ngày chuyện đó xảy ra, Minh vẫn cứ trách mình đã hiểu lầm My. Nó nói Minh hãy giúp nó hãm hại My: đó là ghép nhưng tấm hình khỏa thân của My và Minh để gửi cho Thắng. Một cái tát của Minh lên mặt nó, làm nó bừng tỉnh:
- Cô hại My chưa đủ hay sao, giờ còn muốn làm gì nữa, cô thật là một người tâm đia xấu xa. Cô mà đụng tới My 1 lần nào nữa, tôi sẽ không bao giờ tha cho cô đâu - rồi Minh bỏ đi.
Giọt nước mắt của nó rơi xuống. Lần đầu tiên nó khóc nhiều như vậy, nó không muốn giấu những giọt nước mắt làm gì nữa, nó đã hết can đảm nổi rồi
Rồi tin nó cặp kè với lão đại gia đến tai vợ lão. Nó bị đánh ghen, nhục nhã ê chề, giờ nó còn gì nữa đâu mà mất. Nó đau đớn nghĩ về những gì mình đã làm, đó chỉ là con số 0. Nó tỉnh ngộ, nó muốn tìm đến cái chết nhưng nghĩ tới người mẹ của nó, nó thật không muốn, nó muốn trở về ôm mẹ, chỉ có mẹ bên nó lúc này thôi. 
Hai tháng sau, Thắng và My đám cưới. Nó cũng có mặt- một vị khách không mời mà đến, ai ai cũng bất ngờ với sự có mặt của nó. Nhưng lần này nó đến là để chúc mừng chứ không phải là quấy rồi.
Nó cầm tay Thắng và My, trao cho hai người một hộp trái tim bằng thủy tinh ở trong có hình cô dâu, chú rể, rồi khẽ nói vào tai My: “Chúc mày trăm năm hạnh phúc, hãy tha lỗi cho những gì tao đã làm My nhé” rồi bỏ đi. 
Nó không ở thành phố nữa mà trở về quê phụ giúp mẹ nó trồng rau, nuôi cá.
 Pooh

Mày không biết liêm sỉ à, cướp người yêu người khác vui lắm không?
My không hiểu, người cô cứng đơ, mọi người xung quanh nhìn cô ái ngại. Bất chợt, My nhớ tới lúc chiều cô với Thắng gặp nó ở khu mua sắm. My chưa bao giờ nghe Thắng kể về nó. Cô bật khóc chạy đi.
***
Nó - 1 cô gái bình thường như bao người con gái khác, nó cũng có 1 ước mơ, cũng muốn thành đạt và trưởng thành. Nhìn mặt nó hiền lành, không có gì nổi trội nhưng lại ít ai biết đươc nó như thế nào. Mà nói đúng hơn là nó đã quen với sự giả tạo, cái giả tạo bắt nguồn từ sự đố kỵ và ganh ghét...

Nó là con thứ 2 trong 1 gia đình 4 chị em không mấy khá giả. Vì thế ước mơ của nó là học tập thật giỏi và kiếm được nhiều tiền để phụ giúp cha mẹ.
Ba nó vẫn hay qua lại với người đàn bà khác đã nhiều năm nay, ông vẫn hay đi qua đêm bỏ mẹ con nó. Tuy có gọi ba nhưng nó chưa bao giờ coi ổng là ba.
Nó vẫn thầm trách cuộc sống, trách ông trời đã sinh ra nó trong một gia đình đầy thiếu thốn cả tình cảm lẫn vật chất như thế.
***
18 tuổi - nó lên thành phố học đại học, ai cũng thấy ở nó cái sự hiền dịu và ít nói, nhưng có lẽ người ta đã lầm trước vẻ bề ngoài của nó. Nó cũng có bạn trai, nó yêu chân thành, tình yêu của nó trong sáng lắm và cũng có thể nói là rất đẹp. Nhưng rồi nó với người đó cũng chia tay vì mỗi người một chí hướng. Nó đau khổ lắm nhưng nó cứng rắn không để nước mắt rơi, nó chứng tỏ mình là một người mạnh mẽ không lụy bất cứ một thứ gì.
Nó là một con người đầy tham vọng và muốn mọi người xung quanh khuất phục. Rồi nó cũng đề ra tiêu chuẩn chọn bạn trai của mình phải là một người đẹp trai, học giỏi và có tiền. Rất người để ý tới nó nhưng nó đều từ chối...nó nhất định phải tìm được chàng trai đủ tiêu chuẩn của mình.
Nó ở trọ cùng với My - một đứa bạn đang học chung lớp đại học. Lúc đầu 2 đứa thân thiết như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Sau rồi My quen Minh - một chàng trai thành đạt và vui vẻ. Rồi nhưng tin nhắn, những cuộc nói chuyện của Minh dành cho My ngày càng nhiều, đi cùng với đó là sự bực tức trong nó cũng lên cao. Hay là nó ghen với My, không, nó không hề yêu Minh, vậy thì tại sao chứ?
My có quan hệ rộng với mọi người, cô không những xinh mà còn hòa đồng với mọi người, khác hẳn với nó, My rất hay nói, nói nhiều nữa là khác. Giữa My và nó luôn tồn tại một khoảng cách do chính nó tạo ra.
Rồi Minh yêu My, do Minh hay đi công tác nên hai người rất ít gặp nhau. Khi không có Minh thì My cũng hay đi chơi với bạn bè cũ, họp lớp, hay cà phê tán dóc… Chỉ có một mình nó ở nhà trong căn phòng nhỏ đó. Nó thầm ganh tị với My, và cái ganh tị đó không biết từ lúc nào nó trở nên ghét My. Mỗi cử chỉ của My làm nó ngứa con mắt, mỗi lần Minh đón My đi chơi, Minh mua đồ cho My làm nó bực mình mà cứ phải tỏ ra vui vẻ....
Một lần, My đi họp lớp cũ và có một người con trai tới chở đi. Nó nhắn tin cho Mình rằng My bắt cá hai tay.

Minh là một người rất ghen, lập tức điện thoại cho My. Lúc đó My đang nói chuyện với đám bạn nhưng không biết Minh gọi. Trở về, cô thấy cuộc gọi nhỡ và gọi lại cho Minh, bắt máy lên My đã nhận được một tràn té tát từ Minh cho dù chưa biết đúng hay sai. 
Trong lòng nó như rất hả dạ khi thấy My khóc, nó nhếch mép cười rồi hỏi My có chuyện gì, My không trả lời chỉ lau nước mắt...
Rồi cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Minh không thể giấu My bất cứ chuyện gì, My biết được ai là nguyên nhân của trận cãi vã ngày hôm đó. Cô biết được bộ mặt thật của nó, My ghê tởm nó. Một thời gian sau đó, My nói lời chia tay với Minh, vì anh hay nhắc tới chuyện ngày hôm đó làm cô quá mệt mỏi vì phải giải thích.
My quyết định chuyển đi, có lẽ bây giờ nó không hả hê nhưng cũng không cảm thấy có lỗi với My. Nó nghĩ My đáng bị như thế. Nó nghĩ My chỉ là người thay thế hình ảnh của nó trong Minh. Có thể là nó sẽ hạnh phúc như My và hơn cả My nếu nó chấp nhận Minh. Nhưng trong nó còn có ước vọng lấy chồng giàu, không phải để ăn bám mà để hãnh diện. Cái tham vọng quá lớn đó không biết sẽ có kết cục như thế nào?
My đã đi, bỏ mặc đó bơ vơ giữa căn phòng, nó và My đã từng là đôi bạn tốt nhưng nó luôn ganh ghét và đố kỵ với My trong mọi thứ: học tập, gia đình, tình yêu…
Ngày tốt nghiệp, My hãnh diện cầm tấm bằng giỏi trên tay, nó cũng không kém, nó cũng được xếp loại khá nhưng trong lòng nó không cam tâm, nó muốn được hơn My, nó hoàn toàn bất lực. Phải chăng My quá hoàn hảo trong mắt nó, sự hoàn hảo đó làm nó ham muốn, nhưng có được sự hoàn hảo đó thực sự không đơn giản với tính cách của nó.
***
Ra trường, nó thực sự có năng lực, nó xin vào một công ty xuất nhập khẩu, rồi nó cũng leo lên được chức quản lý trong 2 năm. Nếu có bạn bè hỏi đang làm gì nó tự hào nói: “Mình chỉ được làm quản lý thôi ak”.
Cũng trong thời gian đó, nó có bạn trai. Đó là Thắng trưởng phòng kinh doanh - con trai của giám đốc. Nó bị cuốn hút bởi vẻ điển trai của anh, hơn nữa anh còn là con trai của giám đốc. Tất nhiên là con gái, nó không chủ động tấn công anh, nhưng nó luôn cố ý làm mọi thứ để anh để ý tới nó. Thắng bắt đầu thấy thích nó, anh thấy nó nhiệt tình trong công việc, thấy cách giải quyết vấn đề anh rất hài lòng. Rồi dần dần tìm hiểu, những lần cà phê, ăn tối nó và Thắng đã yêu nhau.
Một lần, Thắng chở nó ra biển vào buổi tối, anh trao cho nó nụ hôn và quỳ xuống cầu hôn nó, nó bất ngờ và đồng ý. Cuộc sống mà nó hằng mong ước đây sao? Một người chồng giàu có, tài giỏi và điển trai như vậy, nó cứ như trong mơ vậy. Thắng định 1 năm nữa khi ổn định công việc sẽ tổ chức đám cưới.

Bất ngờ, 3 tháng sau công ty gặp sự cố có thể là không đứng vững được, ai nấy đều muốn rời bỏ công ty. Giấc mơ của nó, sự nghiệp của nó không thể nào tan biến như thế này được, nó thực sự bất lực trước hoàn cảnh như vậy. Thắng đang đau đầu vì khách hàng gọi điện đến khiếu nại càng nhiều, điều Thắng cần bây giờ là nó, cần sự quan tâm của nó, nhưng đã mấy ngày nó không đi làm và cũng không thấy liên lạc. Thắng gọi cho nó, nó tắt máy, tới nhà thì không có ai.
Đã mấy ngày liền nó không gặp Thắng, nó sợ sẽ đối diện với Thắng và không biết buông câu chia tay lúc này có ổn không. Hai tuần sau, nó nhắn tin cho Thắng đề nghị gặp anh. Nó hẹn anh ở quán cà phê mà hai người hay đến. Thắng ngồi xuống:
- Anh biết em hẹn anh ra đây để làm gì rồi.
Nó không nhìn Thắng
- Ừ, vậy em không nói vòng vo nữa. Mình chia tay đi.
- Trong 2 tuần nay anh đã suy nghĩ rất nhiều rồi, anh biết sẽ có ngày này, giống như phim em nhỉ?
Nó cười:
- Cuộc sống là vậy mà anh, em làm như vậy mới tồn tại được.
Nó quyết tâm sẽ tìm một người khác hơn Thắng, nó tự nhủ trên đời này có nhiều người giàu có hơn Thắng.
***
May mắn cho gia đinh Thắng, thông qua một người bạn thân, đã tìm được người tài trợ vốn cho công ty. Đó là công ty mà My đang làm. My hiện đang là thư ký và trợ lý giám đốc. Thắng gặp My qua nhiều lần ăn tối cùng với giám đốc đối tác. Cũng như nó, ngay từ lần đầu gặp Thắng, My cũng bị Thắng thu hút. Do sự cố ở công ty, nên Thắng chẳng chú ý nhiều tới My, chỉ biết lao vào công việc để với hy vọng cứu được công ty tâm huyết cả đời của mình.
Một lần, khi đang chờ taxi ở khu mua sắp, My bị giựt túi xách. Cùng lúc đó, Thắng cũng đang ở gần đó, thấy người quen nên Thắng chạy theo kẻ cướp nhưng không lấy lại được túi xách. 
Sau lần đó, My và Thắng trở nên thân thiết hơn. Rồi chuyện gì tới cũng tới, tình yêu của họ bắt đầu.
...
Nó xin vào làm một công ty khác và đang cặp kè với một đại gia đã có vợ. Ông ta mua nhà cho nó, mua xe cho nó, yêu thương nó và nó không ngần ngại để đánh đổi cả đời con gái để có những thứ mà nó muốn.
Tình cờ nó gặp My và Thắng ở khu mua sắm, bất ngờ xen lẫn cả lòng ganh ghét, nhưng nó không biết nên làm gì. Họ đi ngang qua nhau như chưa từng quen biết. Tối hôm đó, nó hẹn My uống nước, My vừa đến ngồi xuống ghế nó đã tạt cho vào mặt cô một ly nước.
- Mày không biết liêm sỉ à, cướp người yêu người khác vui lắm không?
My không hiểu, người cô cứng đơ, mọi người xung quanh nhìn cô ái ngại. Bất chợt, My nhớ tới lúc chiều cô với Thắng gặp nó ở khu mua sắm. My chưa bao giờ nghe Thắng kể về nó. Cô bật khóc chạy đi.
My gọi cho Thắng nói chia tay. 
My tắt máy nằm trong phòng. Thắng lo lắng chạy đến bên cô, Thắng hỏi cô có chuyện gì? My kể về nó, kể về mối quan hệ của My và nó lúc trước và lý do nó đề nghị gặp My. Thắng ôm My vào lòng:
-  Hằng đã là quá khứ rồi, anh thấy không cần thiết để kể ra mối quan hệ của anh và cô ta. Anh biết cô ta yêu anh vì cái gì. Cô ta không xứng đáng với tình yêu của anh. Anh chỉ biết là anh yêu em và anh cần có em. - My tin Thắng, cô ôm chặt Thắng và cảm thấy ấm áp hoàn toàn.
Nó hẹn gặp Minh ở quan cà phê, nó kể về My. Dường như Minh đã đã có cuộc sống mới hoàn toàn tốt. Đã mấy năm rồi từ ngày chuyện đó xảy ra, Minh vẫn cứ trách mình đã hiểu lầm My. Nó nói Minh hãy giúp nó hãm hại My: đó là ghép nhưng tấm hình khỏa thân của My và Minh để gửi cho Thắng. Một cái tát của Minh lên mặt nó, làm nó bừng tỉnh:
- Cô hại My chưa đủ hay sao, giờ còn muốn làm gì nữa, cô thật là một người tâm đia xấu xa. Cô mà đụng tới My 1 lần nào nữa, tôi sẽ không bao giờ tha cho cô đâu - rồi Minh bỏ đi.
Giọt nước mắt của nó rơi xuống. Lần đầu tiên nó khóc nhiều như vậy, nó không muốn giấu những giọt nước mắt làm gì nữa, nó đã hết can đảm nổi rồi
Rồi tin nó cặp kè với lão đại gia đến tai vợ lão. Nó bị đánh ghen, nhục nhã ê chề, giờ nó còn gì nữa đâu mà mất. Nó đau đớn nghĩ về những gì mình đã làm, đó chỉ là con số 0. Nó tỉnh ngộ, nó muốn tìm đến cái chết nhưng nghĩ tới người mẹ của nó, nó thật không muốn, nó muốn trở về ôm mẹ, chỉ có mẹ bên nó lúc này thôi. 
Hai tháng sau, Thắng và My đám cưới. Nó cũng có mặt- một vị khách không mời mà đến, ai ai cũng bất ngờ với sự có mặt của nó. Nhưng lần này nó đến là để chúc mừng chứ không phải là quấy rồi.
Nó cầm tay Thắng và My, trao cho hai người một hộp trái tim bằng thủy tinh ở trong có hình cô dâu, chú rể, rồi khẽ nói vào tai My: “Chúc mày trăm năm hạnh phúc, hãy tha lỗi cho những gì tao đã làm My nhé” rồi bỏ đi. 
Nó không ở thành phố nữa mà trở về quê phụ giúp mẹ nó trồng rau, nuôi cá.
 Pooh

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013


Một phép màu đáng giá bao nhiêu?

Audio - Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền.
***




Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không tìm ra ai để vay tiền. Do đó, gia đình em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn vì họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ.
Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng thì thầm tuyệt vọng: "Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew". Thế là cô bé vào phòng mình, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận. Rồi cô bé lẻn ra ngoài bằng cửa sau để đến tiệm thuốc gần đó.

Em đặt toàn bộ số tiền mình có lên quầy.
Người bán thuốc hỏi: "Cháu cần gì?"
Cô bé trả lời: "Em trai của cháu bệnh rất nặng và cháu muốn mua phép màu."
- Cháu bảo sao? – Người bán thuốc hỏi lại.
- Em cháu tên Andrew. Nó bị một căn bệnh gì đó trong đầu mà ba cháu nói chỉ có phép màu mới cứu được nó. Phép màu giá bao nhiêu ạ?
- Ở đây không bán phép màu, cháu à. Chú rất tiếc – Người bán thuốc nở nụ cười buồn và tỏ vẻ cảm thông với cô bé.
- Cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ, cháu sẽ cố tìm thêm. Chỉ cần cho cháu biết giá bao nhiêu?
Trong cửa hàng còn có một vị khách ăn mặc thanh lịch. Sau khi nghe câu chuyện, ông cúi xuống hỏi cô bé: "Cháu cần loại phép màu gì?"
- Cháu cũng không biết nữa – Cô bé trả lời, rơm rớm nước mắt. "Nhưng em cháu rất cần phép màu đó. Nó bị bệnh nặng lắm, mẹ cháu nói rằng nó cần được phẫu thuật, và hình như phải có thêm loại phép màu gì đó nữa mới cứu được em cháu. Cháu đã lấy ra toàn bộ số tiền để dành của mình để đi tìm mua phép màu đó."
- Cháu có bao nhiêu? – Vị khách hỏi.
Cô bé trả lời vừa đủ nghe: "Một đô la mười một xu."
Người đàn ông mỉm cười: "Ồ! Vừa đủ cho cái giá của phép màu".
Một tay ông cầm tiền của cô bé, tay kia ông nắm tay em và nói: "Dẫn bác về nhà cháu nhé. Bác muốn gặp em trai và cha mẹ cháu. Để xem bác có loại phép màu mà em cháu cần không."
Người đàn ông thanh lịch đó là Bác sĩ Carlton Armstrong, một phẫu thuật gia thần kinh tài năng. Ca mổ được hoàn thành mà không mất tiền, và không lâu sau Andrew đã có thể về nhà, khỏe mạnh.
Mẹ cô bé thì thầm: "Mọi chuyện diễn ra kỳ lạ như có một phép màu. Thật không thể tưởng tượng nổi. Thật là vô giá!".
Cô bé mỉm cười: "Con biết chính xác phép màu giá bao nhiêu. Một đô la mười một xu, cộng với niềm tin chân thành của một đứa trẻ, và lòng tốt của người bác sĩ."


Một phép màu đáng giá bao nhiêu?

Audio - Một cô bé tám tuổi nghe cha mẹ mình nói chuyện về đứa em trai nhỏ. Cô bé chỉ hiểu rằng em mình đang bị bệnh rất nặng và gia đình cô không còn tiền.
***




Chỉ có một cuộc phẫu thuật rất tốn kém mới cứu sống được em trai cô bé, và cha mẹ em không tìm ra ai để vay tiền. Do đó, gia đình em sẽ phải dọn đến một căn nhà nhỏ hơn vì họ không đủ khả năng tiếp tục ở căn nhà hiện tại sau khi trả tiền bác sĩ.
Cô bé nghe bố nói với mẹ bằng giọng thì thầm tuyệt vọng: "Chỉ có phép màu mới cứu sống được Andrew". Thế là cô bé vào phòng mình, kéo ra một con heo đất được giấu kỹ trong tủ. Em dốc hết đống tiền lẻ và đếm cẩn thận. Rồi cô bé lẻn ra ngoài bằng cửa sau để đến tiệm thuốc gần đó.

Em đặt toàn bộ số tiền mình có lên quầy.
Người bán thuốc hỏi: "Cháu cần gì?"
Cô bé trả lời: "Em trai của cháu bệnh rất nặng và cháu muốn mua phép màu."
- Cháu bảo sao? – Người bán thuốc hỏi lại.
- Em cháu tên Andrew. Nó bị một căn bệnh gì đó trong đầu mà ba cháu nói chỉ có phép màu mới cứu được nó. Phép màu giá bao nhiêu ạ?
- Ở đây không bán phép màu, cháu à. Chú rất tiếc – Người bán thuốc nở nụ cười buồn và tỏ vẻ cảm thông với cô bé.
- Cháu có tiền trả mà. Nếu không đủ, cháu sẽ cố tìm thêm. Chỉ cần cho cháu biết giá bao nhiêu?
Trong cửa hàng còn có một vị khách ăn mặc thanh lịch. Sau khi nghe câu chuyện, ông cúi xuống hỏi cô bé: "Cháu cần loại phép màu gì?"
- Cháu cũng không biết nữa – Cô bé trả lời, rơm rớm nước mắt. "Nhưng em cháu rất cần phép màu đó. Nó bị bệnh nặng lắm, mẹ cháu nói rằng nó cần được phẫu thuật, và hình như phải có thêm loại phép màu gì đó nữa mới cứu được em cháu. Cháu đã lấy ra toàn bộ số tiền để dành của mình để đi tìm mua phép màu đó."
- Cháu có bao nhiêu? – Vị khách hỏi.
Cô bé trả lời vừa đủ nghe: "Một đô la mười một xu."
Người đàn ông mỉm cười: "Ồ! Vừa đủ cho cái giá của phép màu".
Một tay ông cầm tiền của cô bé, tay kia ông nắm tay em và nói: "Dẫn bác về nhà cháu nhé. Bác muốn gặp em trai và cha mẹ cháu. Để xem bác có loại phép màu mà em cháu cần không."
Người đàn ông thanh lịch đó là Bác sĩ Carlton Armstrong, một phẫu thuật gia thần kinh tài năng. Ca mổ được hoàn thành mà không mất tiền, và không lâu sau Andrew đã có thể về nhà, khỏe mạnh.
Mẹ cô bé thì thầm: "Mọi chuyện diễn ra kỳ lạ như có một phép màu. Thật không thể tưởng tượng nổi. Thật là vô giá!".
Cô bé mỉm cười: "Con biết chính xác phép màu giá bao nhiêu. Một đô la mười một xu, cộng với niềm tin chân thành của một đứa trẻ, và lòng tốt của người bác sĩ."