Quà Tặng Âm Nhạc -‘๑’- ZinPin -‘๑’-
♥ Người yêu cầu: Zin Pin
♥ Ca khúc: Ngày hạnh phúc
♥ Gửi đến: Tất cả các Bạn và Vợ Zinpin
♥ Với lời nhắn: Tặng tất cả các bạn truy cập vào Truyenngan.Doc.Ac và chúc vợ của mình luôn mạnh khỏe và hạnh phúc
♥ Bạn muốn yêu cầu ca khúc Click Here
Quà tặng âm nhạc


Nhấn nút PLAY > để xem nhé !!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trải nghiệm sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trải nghiệm sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Con người luôn đứng trước nỗi sợ hãi. Hồi còn đi học sợ nhất học bài. Mỗi tối đến giờ học bài là tìm cách để tránh: tìm một cái gì đó làm để giết thời gian hay ước chương trình bông hoa nhỏ trên ti vi kéo dài mãi mãi.
***
Nhưng xem ti vi mãi cũng bị nhắc nhở. Không khéo ba mạ lại lôi túi xách của mình ra để kiểm tra xem học được cái gì, viết lách, chữ nghĩa ra sao thì lại càng nguy. Sợ cái sự học chưa dừng lại ở đó. Đến lớp chưa thuộc bài sợ thầy cô kiểm tra bài cũ; không học bài thì sợ kiểm tra, thi cử không qua. Có ngàn cái để sợ. Và nỗi sợ hãi đó đã len lỏi vào giấc mơ. Trong giấc mơ mình sợ trễ học, vào giờ học rồi mà vẫn còn chạy giữa đường. Chạy ba chân bốn cẳng mà vẫn không kịp. Rồi lại đứt dép, xe đạp hỏng xích...

Và về già, con người ta sợ mất tuổi xuân, sợ cái chết.
Khi đã có tuổi con người ta càng đối diện với nhiều nỗi sợ. Sợ không no đủ, sợ con cái không theo ý mình. Trong các nỗi lo toan đó thì nỗi sợ về thời gian - sợ trễ - dường như lớn hơn cả.
Tôi nhớ bà ngoại tôi khi bà ngấp nghé tuổi 70. Buổi sáng bà dậy sớm đánh thức cả nhà dậy bằng câu: "Dậy bây ơi, mặt trời cao quá cây sào rồi". Sau đó lại nghe thấy tiếng dép đi lui đi tới giữa nhà như tiếng ai gõ mõ tụng kinh. Trong lúc còn ngái ngủ, tôi nghe mồn một tiếng bà đổ gạo vào nồi cái soạt. Dù buổi sáng mỗi người đi mỗi ngả, chẳng dùng cơm nhưng bà thường đong gạo sớm để chuẩn bị cho buổi trưa. Bà lại sợ trưa nhiều việc xúc gạo đổ vào nồi không kịp. Cứ như vậy, buổi trưa vừa ăn xong là bà xúc gạo đổ vào nồi để chờ buổi tối, dù công việc đó chỉ cần 30 giây là có thể làm được.
Mỗi lần tôi đi xa trở về nhà, vừa về đến nhà bà lại hỏi khi nào lại đi. Và lại bảo: "Có đi thì đi cho rồi kẻo trễ". Lúc đó nếu buổi chiều đi thì tôi sẽ bảo bà ngày mai tôi đi, chứ không chiều hôm đó bà lại đi theo sau lưng giục: Đi cho rồi kẻo trễ cháu...
Bà tôi đã mất 20 năm để tìm lại con trai của mình - cậu tôi, cũng vì việc trễ. Năm ấy giặc càn quét người dân bỏ làng chạy. Bà dắt cậu chạy. Khi ra đến bến đò bà chạy vào lấy áo quần. Chạy ra lại bến đò được nửa đường thì nhớ mấy giấy tờ quan trọng nằm trên nóc nhà cần phải mang đi không thôi mất nên quay lại lần nữa. Xong xuôi mọi thứ, ra đến bến đò thì cậu tôi không còn ở đó. Việc trễ một chuyến đò làm ngoại tôi phải mất 20 năm ngóng tìm con.
Và nỗi sợ trước thời gian luôn ám ảnh ngoại đến lúc chết. Trong cơn mộng mị giữa trời và đất, bà kêu mạ tôi đến nói: "Bảo mấy đứa bỏ gạo vào nồi mà nấu kẻo trưa lắm rồi".
Thời thanh niên của mỗi con người dường như nỗi sợ về thời gian không là bao. Họ đốt thời gian trong quán cà phê, tiệm net hay một vũ trường xa hoa nào đó. Họ thường hành động theo kiểu nước đến chân rồi nhảy. Và nghiêm trọng hơn, họ thấy khát nước mới đào giếng. Càng đào càng thấy khát và cuối cùng chẳng bao giờ đào được giếng trước cơn khát cháy bổng.
Nỗi sợ hãi trước thời gian của bà ngoại theo suốt hành trình của tôi. Dù không lên chuyến xe nào cả nhưng cứ thấy mình như đang trễ. Bởi thế, phải chạy.
Yên Mã Sơn
Theo Dân trí

Con người luôn đứng trước nỗi sợ hãi. Hồi còn đi học sợ nhất học bài. Mỗi tối đến giờ học bài là tìm cách để tránh: tìm một cái gì đó làm để giết thời gian hay ước chương trình bông hoa nhỏ trên ti vi kéo dài mãi mãi.
***
Nhưng xem ti vi mãi cũng bị nhắc nhở. Không khéo ba mạ lại lôi túi xách của mình ra để kiểm tra xem học được cái gì, viết lách, chữ nghĩa ra sao thì lại càng nguy. Sợ cái sự học chưa dừng lại ở đó. Đến lớp chưa thuộc bài sợ thầy cô kiểm tra bài cũ; không học bài thì sợ kiểm tra, thi cử không qua. Có ngàn cái để sợ. Và nỗi sợ hãi đó đã len lỏi vào giấc mơ. Trong giấc mơ mình sợ trễ học, vào giờ học rồi mà vẫn còn chạy giữa đường. Chạy ba chân bốn cẳng mà vẫn không kịp. Rồi lại đứt dép, xe đạp hỏng xích...

Và về già, con người ta sợ mất tuổi xuân, sợ cái chết.
Khi đã có tuổi con người ta càng đối diện với nhiều nỗi sợ. Sợ không no đủ, sợ con cái không theo ý mình. Trong các nỗi lo toan đó thì nỗi sợ về thời gian - sợ trễ - dường như lớn hơn cả.
Tôi nhớ bà ngoại tôi khi bà ngấp nghé tuổi 70. Buổi sáng bà dậy sớm đánh thức cả nhà dậy bằng câu: "Dậy bây ơi, mặt trời cao quá cây sào rồi". Sau đó lại nghe thấy tiếng dép đi lui đi tới giữa nhà như tiếng ai gõ mõ tụng kinh. Trong lúc còn ngái ngủ, tôi nghe mồn một tiếng bà đổ gạo vào nồi cái soạt. Dù buổi sáng mỗi người đi mỗi ngả, chẳng dùng cơm nhưng bà thường đong gạo sớm để chuẩn bị cho buổi trưa. Bà lại sợ trưa nhiều việc xúc gạo đổ vào nồi không kịp. Cứ như vậy, buổi trưa vừa ăn xong là bà xúc gạo đổ vào nồi để chờ buổi tối, dù công việc đó chỉ cần 30 giây là có thể làm được.
Mỗi lần tôi đi xa trở về nhà, vừa về đến nhà bà lại hỏi khi nào lại đi. Và lại bảo: "Có đi thì đi cho rồi kẻo trễ". Lúc đó nếu buổi chiều đi thì tôi sẽ bảo bà ngày mai tôi đi, chứ không chiều hôm đó bà lại đi theo sau lưng giục: Đi cho rồi kẻo trễ cháu...
Bà tôi đã mất 20 năm để tìm lại con trai của mình - cậu tôi, cũng vì việc trễ. Năm ấy giặc càn quét người dân bỏ làng chạy. Bà dắt cậu chạy. Khi ra đến bến đò bà chạy vào lấy áo quần. Chạy ra lại bến đò được nửa đường thì nhớ mấy giấy tờ quan trọng nằm trên nóc nhà cần phải mang đi không thôi mất nên quay lại lần nữa. Xong xuôi mọi thứ, ra đến bến đò thì cậu tôi không còn ở đó. Việc trễ một chuyến đò làm ngoại tôi phải mất 20 năm ngóng tìm con.
Và nỗi sợ trước thời gian luôn ám ảnh ngoại đến lúc chết. Trong cơn mộng mị giữa trời và đất, bà kêu mạ tôi đến nói: "Bảo mấy đứa bỏ gạo vào nồi mà nấu kẻo trưa lắm rồi".
Thời thanh niên của mỗi con người dường như nỗi sợ về thời gian không là bao. Họ đốt thời gian trong quán cà phê, tiệm net hay một vũ trường xa hoa nào đó. Họ thường hành động theo kiểu nước đến chân rồi nhảy. Và nghiêm trọng hơn, họ thấy khát nước mới đào giếng. Càng đào càng thấy khát và cuối cùng chẳng bao giờ đào được giếng trước cơn khát cháy bổng.
Nỗi sợ hãi trước thời gian của bà ngoại theo suốt hành trình của tôi. Dù không lên chuyến xe nào cả nhưng cứ thấy mình như đang trễ. Bởi thế, phải chạy.
Yên Mã Sơn
Theo Dân trí

Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay đắng tưởng như tận cùng. Nhìn lại những tháng năm đi qua bỗng thấy hun hút trống trơn có lúc giật mình thoảng thốt.
***
Những năm 20, người ta có thể diện một chiếc quần bò lỗ chỗ, mặc pull in hình Manowar, tự tin đeo khuyên tai, tự chọn cho mình màu tóc ưa thích. Khi 30, người ta bắt đầu chuộng hơn quần âu, một sơ mi măng séc là phẳng. Người ta cũng bắt đầu chọn cho mình một chiếc caravat hợp tâm trạng. Khi 30 còn diện bò bạc phếch, nhuộm tóc khác màu đen đã có cảm giác lạc điệu.
Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng. Bắt đầu biết lo cho bản thân hơn. Tần số các cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng giảm dần. Bắt đầu để ý đến sức khỏe và cân nặng.

Cái thời 20 máu lửa sẵn sàng dựng xe, vác chầy xông vào nhau chỉ vì một lời xúc phạm. Đàn ông 30 bình thản trả lời "không muốn gì cả" khi một thằng oắt con đầu vàng quần côn bó ép xe vào lề đường hất hàm "muốn gì?". Đàn ông 30 bắt đầu có khái niệm "chỉ số AQ đủ dùng".
Đàn ông 30 bắt đầu cảm thấy nhu cầu tất yếu cạo râu, sửa gọn lông mũi, xịt nước thơm mỗi khi bước ra khỏi nhà. Đàn ông 30 bắt đầu ăn mặc không theo một hình mẫu, không theo một thần tượng nào. Đàn ông 30 bắt đầu làm đẹp không chỉ dành cho các cô gái mà phần nhiều để cảm thấy đoàng hoàng tự tin tiếp xúc với các đối tác làm ăn, giao dịch. Đàn ông 30 cảm thấy tự tin khi mặc vest.
Đàn ông 30 bắt đầu cho mình cái quyền đòi hỏi một vị trí trong XH, đòi hỏi vai trò của mình trong cuộc sống, trong tổ chức. Nhu cầu muốn khẳng định mình.
Đàn ông 30 đi đường ít khi ngoái lại nhìn theo một cô gái trẻ đẹp để thầm xuýt xoa về thân hình nhưng lại thường xuyên ngoái lại nhìn theo một chiếc xe đẹp hay một người đàn bà nền nã. Đàn ông 30 nhìn thấy vẻ đẹp của người đàn bà 30.
Đàn ông 30 "thèm" một chân dài nhưng "cần" một sự cảm thông, cần một điểm tựa tâm hồn. Đàn ông 30 muốn một mái ấm, tìm cho mình một người đàn bà có thể đi tiếp quãng đường tương lai. Bắt đầu hình dung về ngôi nhà và những đứa trẻ.
Đàn ông 30 là lúc bắt đầu cảm thấy tự tin, cảm thấy được sức gánh của đôi vai mình. Đủ tự tin và bình thản để hứng chịu những thử thách của cuộc đời.
Đàn ông 30 bắt đầu lôi những giấc mơ lóng lánh leng keng một thời tuổi trẻ ra để đổi lấy những mục tiêu thực tế hơn và đôi khi giản dị hơn.
Đàn ông 30 dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám đối mặt với thất bại và cũng dám dừng. Đàn ông 30 bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịnh. Nhìn thấy được cái ngưỡng đủ. Đàn ông 30 đủ tinh tế để vượt qua những giá trị phù phiếm.
Tuổi 30 đàn ông dần tự tin để thấy mình là đàn ông khi đứng trước phụ nữ. Dám nhìn sâu vào mắt đối phương để tìm sự đồng điệu về cảm xúc.
Đàn ông 30 biết yêu và có trách nhiệm hơn với cảm xúc của mình. Cũng biết gìm mình trước những thất bại. Bình thản trước tai họa. Thấm thía được nỗi cô đơn, thấm thía được sự bội bạc, cảm nhận được đến tận cùng sự ấm áp tình người mà con người dành cho nhau. Khác hẳn cái yêu thời 20, yêu và vô trách nhiệm với tình yêu, vô trách nhiệm với chính bản thân mình.
Đàn ông 30 khi nghĩ về gia đình có thêm trách nhiệm. Cậu bé 20 nghĩ về bố mẹ với những sự ràng buộc gò bó khuôn khổ gia đình. Đàn ông 30 nghĩ về bố mẹ ngoài nỗi nhớ còn kèm theo mong muốn mình được làm chỗ dựa, mình được che chở cho gia đình.
Đàn ông 30 đủ tỉnh táo và bình tĩnh trước những đổ vỡ. Độ lượng hơn. Biết cách lý giải cuộc sống. Đàn ông 30 khẽ cười khi nhớ lại những năm 20 hừng hực của đời người. Ngẫm nghĩ và bắt đầu triết lý về tình yêu của những năm nông nổi, gật gù tâm đắc: "đàn ông như cái đĩa CD, cứ quay xung quanh mãi một lỗ thủng".
Đàn ông 30 bắt đầu ngẫm nghĩ một chút về số phận mỗi khi nhìn lại con đường mình đã đi qua. Đàn ông 30 đã bắt đầu biết sợ.
Đàn ông 30 bắt đầu gắn mình với những ràng buộc để khó khăn hơn khi thực hiện một thay đổi lớn nào trong cuộc đời mình. Cuộc sống của đàn ông 30 không còn là của riêng bản thân anh ta nữa.
(viết trong lúc trà dư tửu hậu, Kalian ngon, nhạc hay)
Trần Ngọc Hưng

Đàn ông 30 sau khi đi qua cả một thời trai trẻ nhiệt huyết, bốc lửa của tuổi 20, đã đi, đã đến đã chinh phục, đã thất bại, đã trải qua những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời cũng như cảm giác cay đắng tưởng như tận cùng. Nhìn lại những tháng năm đi qua bỗng thấy hun hút trống trơn có lúc giật mình thoảng thốt.
***
Những năm 20, người ta có thể diện một chiếc quần bò lỗ chỗ, mặc pull in hình Manowar, tự tin đeo khuyên tai, tự chọn cho mình màu tóc ưa thích. Khi 30, người ta bắt đầu chuộng hơn quần âu, một sơ mi măng séc là phẳng. Người ta cũng bắt đầu chọn cho mình một chiếc caravat hợp tâm trạng. Khi 30 còn diện bò bạc phếch, nhuộm tóc khác màu đen đã có cảm giác lạc điệu.
Những năm 20, người ta uống bia uống rượu đến mức ngủ lúc nào không biết. Tỉnh dậy thấy ngổn ngang bạn bè, ngổn ngang nôn mửa. Đàn ông 30 tối bắt đầu nhìn đồng hồ căn giờ ngủ, không quên súc miệng nước muối, cuốn khăn giữ ấm họng. Bắt đầu biết lo cho bản thân hơn. Tần số các cuộc nhậu nhẹt thâu đêm suốt sáng giảm dần. Bắt đầu để ý đến sức khỏe và cân nặng.

Cái thời 20 máu lửa sẵn sàng dựng xe, vác chầy xông vào nhau chỉ vì một lời xúc phạm. Đàn ông 30 bình thản trả lời "không muốn gì cả" khi một thằng oắt con đầu vàng quần côn bó ép xe vào lề đường hất hàm "muốn gì?". Đàn ông 30 bắt đầu có khái niệm "chỉ số AQ đủ dùng".
Đàn ông 30 bắt đầu cảm thấy nhu cầu tất yếu cạo râu, sửa gọn lông mũi, xịt nước thơm mỗi khi bước ra khỏi nhà. Đàn ông 30 bắt đầu ăn mặc không theo một hình mẫu, không theo một thần tượng nào. Đàn ông 30 bắt đầu làm đẹp không chỉ dành cho các cô gái mà phần nhiều để cảm thấy đoàng hoàng tự tin tiếp xúc với các đối tác làm ăn, giao dịch. Đàn ông 30 cảm thấy tự tin khi mặc vest.
Đàn ông 30 bắt đầu cho mình cái quyền đòi hỏi một vị trí trong XH, đòi hỏi vai trò của mình trong cuộc sống, trong tổ chức. Nhu cầu muốn khẳng định mình.
Đàn ông 30 đi đường ít khi ngoái lại nhìn theo một cô gái trẻ đẹp để thầm xuýt xoa về thân hình nhưng lại thường xuyên ngoái lại nhìn theo một chiếc xe đẹp hay một người đàn bà nền nã. Đàn ông 30 nhìn thấy vẻ đẹp của người đàn bà 30.
Đàn ông 30 "thèm" một chân dài nhưng "cần" một sự cảm thông, cần một điểm tựa tâm hồn. Đàn ông 30 muốn một mái ấm, tìm cho mình một người đàn bà có thể đi tiếp quãng đường tương lai. Bắt đầu hình dung về ngôi nhà và những đứa trẻ.
Đàn ông 30 là lúc bắt đầu cảm thấy tự tin, cảm thấy được sức gánh của đôi vai mình. Đủ tự tin và bình thản để hứng chịu những thử thách của cuộc đời.
Đàn ông 30 bắt đầu lôi những giấc mơ lóng lánh leng keng một thời tuổi trẻ ra để đổi lấy những mục tiêu thực tế hơn và đôi khi giản dị hơn.
Đàn ông 30 dám nghĩ, dám làm, dám chơi, dám đối mặt với thất bại và cũng dám dừng. Đàn ông 30 bắt đầu phân biệt được ranh giới của sự lố bịnh. Nhìn thấy được cái ngưỡng đủ. Đàn ông 30 đủ tinh tế để vượt qua những giá trị phù phiếm.
Tuổi 30 đàn ông dần tự tin để thấy mình là đàn ông khi đứng trước phụ nữ. Dám nhìn sâu vào mắt đối phương để tìm sự đồng điệu về cảm xúc.
Đàn ông 30 biết yêu và có trách nhiệm hơn với cảm xúc của mình. Cũng biết gìm mình trước những thất bại. Bình thản trước tai họa. Thấm thía được nỗi cô đơn, thấm thía được sự bội bạc, cảm nhận được đến tận cùng sự ấm áp tình người mà con người dành cho nhau. Khác hẳn cái yêu thời 20, yêu và vô trách nhiệm với tình yêu, vô trách nhiệm với chính bản thân mình.
Đàn ông 30 khi nghĩ về gia đình có thêm trách nhiệm. Cậu bé 20 nghĩ về bố mẹ với những sự ràng buộc gò bó khuôn khổ gia đình. Đàn ông 30 nghĩ về bố mẹ ngoài nỗi nhớ còn kèm theo mong muốn mình được làm chỗ dựa, mình được che chở cho gia đình.
Đàn ông 30 đủ tỉnh táo và bình tĩnh trước những đổ vỡ. Độ lượng hơn. Biết cách lý giải cuộc sống. Đàn ông 30 khẽ cười khi nhớ lại những năm 20 hừng hực của đời người. Ngẫm nghĩ và bắt đầu triết lý về tình yêu của những năm nông nổi, gật gù tâm đắc: "đàn ông như cái đĩa CD, cứ quay xung quanh mãi một lỗ thủng".
Đàn ông 30 bắt đầu ngẫm nghĩ một chút về số phận mỗi khi nhìn lại con đường mình đã đi qua. Đàn ông 30 đã bắt đầu biết sợ.
Đàn ông 30 bắt đầu gắn mình với những ràng buộc để khó khăn hơn khi thực hiện một thay đổi lớn nào trong cuộc đời mình. Cuộc sống của đàn ông 30 không còn là của riêng bản thân anh ta nữa.
(viết trong lúc trà dư tửu hậu, Kalian ngon, nhạc hay)
Trần Ngọc Hưng

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013


Audio - Thật kì lạ, thói quen của Minh là viết nhật kí rồi đốt đi ngay khi vừa viết đến trang cuối cùng. 
***



Ngày...tháng...năm...
Con xin lỗi! Con đã hỗn với mẹ. Khi mẹ hỏi con sao không đi học thêm, con đã trợn mắt lên nhìn và buông một câu thật quá đáng "Chuyện của tôi không cần bà lo".
Nhìn mẹ cúi mặt bước vào nhà trong mà tim con như nghẹn lại. Con biết, mẹ đang rất đau khổ vì một đứa con hư như con. Nhưng tim con cũng đau lắm. Thế nhưng, con không thể làm gì khác. Con không muốn mẹ phải đau khổ nhiều vì con.
Ba năm trước, khi bố mẹ con li hôn và bố cưới mẹ về. Con đã rất hận mẹ, hận mẹ vì cn nghĩ mẹ chính là thủ phạm khiến cái gia đình mà con luôn hãnh diện với bạn bè kia tan vỡ. Vì mẹ mà con không được sống trong vòng tay yêu thương, chăm sóc của mẹ con nữa.
Dù mẹ chăm sóc con không khác gì con ruột nhưng con lại luôn trốn tránh tình cảm đó. Vậy nhưng, con cũng không phải là một đứa trẻ không biết phải trái. Con tự nhận thấy rằng con đã thân thiết với mẹ hơn nhất là khi mẹ vì con mà bị người khác mắng.
Thế nhưng, chính cái thời gian mà con định gọi mẹ là MẸ thì con lại không thể. Con xin lỗi.


Ngày... tháng...năm...
Lại một đêm không ngủ được. Những cơn đau ập đến khiến con như muốn khóc. Con muốn khóc lắm nhưng con sẽ không khóc. Con không muốn mẹ nghe thấy tiếng khóc của con. Con là một đứa con gái dũng cảm mà phải không mẹ. Con sẽ cố chịu đựng, nó chỉ đau về thể xác thôi mẹ nhỉ? Chứ con vẫn luôn hạnh phúc vì những tình cảm mẹ dành cho con.
Ra ngồi ban công và hít khí trời. Con cảm thấy nỗi đau đã vơi đi rất nhiều. Khung cảnh về đêm thật yên tĩnh mẹ ạ. Ánh sáng duy nhất xung quanh con chỉ là ngọn đèn đường chiếu qua những tán cây tạo thành muôn vàn hạt sáng nhỏ in lên mọi thứ. Những con gió thoảng qua đem theo cái vị rất riêng của cây cối từ cái vườn mà mẹ đã đứng về phía con không cho bố biến nó thành cái cửa hàng.
Nếu như mẹ là thiên nhiên thì con sẽ là một phần của nó. Có thể là cơn gió để dù bay đi đâu con vẫn trong lòng mẹ và mãi tồn tại bên mẹ mà thôi.

Ngày...tháng...năm....
Mẹ biết không! Hôm nay khi đi học, lũ bạn đã bảo mẹ ghẻ con chồng không bao giờ tình cảm được. Con đã đứng ngay dậy mà phản bác lại cái ý kiến bảo thủ kia. Con đã nói là tình yêu thì đâu phân biệt mối quan hệ giữa hai người mẹ nhỉ. Và rồi, chúng nó lôi mẹ và con ra làm cái đề tài bàn tán. Lúc đó, con chỉ muốn đánh tụi nó một trận nhưng rồi con không nhìn thấy gì nữa.
Tỉnh dậy, con thấy mình nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng. Bố và mẹ ngồi cạnh con, mẹ đang cầm tay con và khóc. Như bừng tỉnh, con phải giật tay con lại và nhìn mẹ bằng ánh mắt thù hằn. Con xin lỗi, con không thể làm khác. Nhanh chóng, con xin được về nhà bằng được dù cho con rất mật.
cau-chuyen-tu-cuon-nhat-ki-chua-kip-dot

Ngày...tháng...năm...
Mẹ mang cho con một bát cháo mà con biết rằng mẹ đã phải thức dậy từ rất sớm để nấu. Con biết chứ, con thức dậy cũng sớm vì những cơn đau không để cho con được yên. Con muốn được mẹ ở bên, năm tay con và ôm con vào lòng. Đã lâu lắm rồi con không được ai ôm vào lòng cả. Cái cảm giác yên bình, ấm áp và hạnh phúc lắm.
Con khóa trái cửa phòng lại. Ăn một chút cháo và uống một ít sữa mà con không cầm được nước mắt. Con không muốn mẹ nhìn thấy con khóc. Con biết, con là một đứa con gái mạnh mẽ phải không mẹ.
Vậy là, con không còn được tới trường. Nhìn lên thời khóa biểu trên tường. Chắc giờ này lớp con đang học tiết văn của cô Hải. Con nhớ cô lắm vì con là một đứa thích và yêu học văn mà. Nhớ cả lũ bạn mà con biết chắc rằng chúng cũng đang thắc mắc tại sao con lại nghỉ học.

Ngày...tháng...năm...
Tối nay mưa. Con thích những con mưa vì nó xua đi cái oi bức của những buổi chiều cuối hè. Dù đã sang thu nhưng trời vẫn nắng. Nhìn những hạt mưa rơi qua ánh sáng của đèn đường mới đẹp làm sao mẹ nhỉ.
Những bóng người vội vàng trên đường để tránh những hạt mưa. Con biết, chỉ một thời gian nữa thôi là con sẽ không còn được cảm nhận mưa, nắng là thế nào nữa. Dù cho nhiều người có ghét trời mua thì con vẫn rất thích.
Mẹ con, mẹ đẻ của con cũng thích mưa. Hai mẹ con con vẫn thường đi bộ dưới trời mưa. Mặc dòng đời hối hả. Con biết, mẹ con ở nơi xa vẫn luôn nhớ về con. Không biết con có được gặp lại mẹ một lần nữa không. Con yêu hai mẹ rất nhiều.

Ngày...tháng...năm...
Sáng dậy. Con không thể tin được. Tóc con rụng trên gối. Con biết ngày này sẽ đến nhưng sao nó lại đau đớn và nặng nề tới vậy. Với một đứa con gái thì mái tóc là quan trọng lắm mẹ nhỉ. Mà với con, một mái tóc dài và mượt luôn là mái tóc con yêu thích nhất.
Con tự trấn an mình, không sao đâu, không sau đâu. Con bước tới bên ban công. Đã gần một tháng rồi còn không ra khỏi phòng. Đường phố một sớm cuối tuần thật đông đúc và nhộn nhịp. Những người bán hàng rong trước cổng cũng như một cái gì đó, một phần nào đó trong kí ức của con.
Con ấn tượng lắm, những đường phố Hà Nội luôn rợp bóng cây mà không phải thành phố nào cũng có. Ngày nhỏ, khi đi dạo trên đường còn luôn tò mò tại sao cây cũng được đánh số chứ. Bây giờ thì còn cũng không thắc mắc nữa nhưng con biết rằng đó là một điểm đặc điểm riêng của Hà Nội.
cau-chuyen-tu-mot-cuon-nhat-ki-chua-kip-dot

Ngày...tháng...năm...
Con lại phải dung những viên thuốc giảm đau. Ngày hôm nay con sẽ dành cho những miền đất mà con ao ước được đến. Một Sapa thật đẹp, con ước được bước chân trên những thung lũng vàng của nơi đây hay được nhìn thấy những bong tuyết rơi nhè nhẹ. Đã bao lần còn lui lại kế hoạch khám phá Sapa chỉ vì những cái đâu đâu.
Con muốn được tới Pari, vùng đất của sự nhẹ nhàng và nghệ thuật. Những con phố, công viên hay cả tiếng Pháp đều đẹp như một bản nhạc không lời vậy. Những thảo nguyên, nông trại nơi mà con muốn được hóa thân thành một cô gái đồng quê. Cưỡi ngựa dạo quanh thảo nguyên với một người bạn hẳn là vui lắm mẹ nhỉ.
Một Nhật Bản với hoa anh đào. Con muốn được mặc kimono và chụp ảnh dưới những cây hoa anh đào. Một thú vui như bao đứa con gái khác ở cái tuổi này.

Ngày...tháng...năm...
Hôm nay con vui lắm mẹ à. Bao nhiêu người tới thăm con. Bạn bè, cô giáo và những người bạn thân quen. Con nói chuyện vui lắm, biết bao câu chuyện ở trường, ở lớp, ở cuộc sống mà con không biết chỉ xung quanh chỉ có bốn bức tường.
Lắm lúc, con như muốn phát điên lên khi cảm giác mình như một người tù. Xung quanh con chỉ có bốn bức tường, chỉ vậy mà thôi. Cái máy tính con cũng không đụng đến vì nó chỉ làm con thêm buồn khi cuộc sống đang rất vui vẻ trôi đi.
Con lại khóc...

Ngày...tháng...năm...
Sáng nay con đã nói chuyện với mẹ con qua WC. Mẹ nói sẽ về thăm con khi mẹ có thể. Con vẫn giấu không cho mẹ biết vì sợ mẹ thêm đau khổ hơn mà thôi. Ngày mai, con sẽ đốt cuốn nhật kí này và bắt đầu bằng một cuốn khác.
Con biết thời gian với con không còn nhiều khi những con đau ngày một nhiều hơn. Con cũng không dám soi gương vì con biết mình sẽ thất vọng thế nào với hình dạng bây giờ. Con cũng rất buồn khi không được nói con yêu mẹ, yêu cả hai mẹ rất nhiều. Con mệt lắm. Con đi ngủ trước đây, mọi người ngủ ngon nhé.

Ngày...tháng...năm...
.....
Những dòng tiếp theo từ cuốn nhật kí này của Minh đã không thể viết tiếp vì cô đã mãi mãi ra đi và không thức dậy. Cuốn nhật kí này cũng chưa kịp đốt như chủ nhân của nó vẫn thường làm. Thật kì lạ, thói quen của Minh là viết nhật kí rồi đốt đi ngay khi vừa viết đến trang cuối cùng. Đây là cuốn nhật kí về người mẹ kế của cô. Cô thường viết nhiều quyển nhật kí, mỗi quyển là về một người là cô yêu quý nhất.Bố, hai mẹ và một người đặc biệt.
Cầm cuốn nhật kí trên tay, bà Thu không thể ngừng được nước mắt. Bà biết, con gái bé nhỏ của bà yêu bà nhưng nó vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ và lạnh lung. Bà cầu mong cho con bé được về nơi thiên đường với chúa. Bà ôm bà Mai, mẹ đẻ của mình rồi cùng khóc. Bà chắc chắn rằng, bà cũng yêu cô con gái nhỏ của bà rất rất nhiều.
Mình Hải


Audio - Thật kì lạ, thói quen của Minh là viết nhật kí rồi đốt đi ngay khi vừa viết đến trang cuối cùng. 
***



Ngày...tháng...năm...
Con xin lỗi! Con đã hỗn với mẹ. Khi mẹ hỏi con sao không đi học thêm, con đã trợn mắt lên nhìn và buông một câu thật quá đáng "Chuyện của tôi không cần bà lo".
Nhìn mẹ cúi mặt bước vào nhà trong mà tim con như nghẹn lại. Con biết, mẹ đang rất đau khổ vì một đứa con hư như con. Nhưng tim con cũng đau lắm. Thế nhưng, con không thể làm gì khác. Con không muốn mẹ phải đau khổ nhiều vì con.
Ba năm trước, khi bố mẹ con li hôn và bố cưới mẹ về. Con đã rất hận mẹ, hận mẹ vì cn nghĩ mẹ chính là thủ phạm khiến cái gia đình mà con luôn hãnh diện với bạn bè kia tan vỡ. Vì mẹ mà con không được sống trong vòng tay yêu thương, chăm sóc của mẹ con nữa.
Dù mẹ chăm sóc con không khác gì con ruột nhưng con lại luôn trốn tránh tình cảm đó. Vậy nhưng, con cũng không phải là một đứa trẻ không biết phải trái. Con tự nhận thấy rằng con đã thân thiết với mẹ hơn nhất là khi mẹ vì con mà bị người khác mắng.
Thế nhưng, chính cái thời gian mà con định gọi mẹ là MẸ thì con lại không thể. Con xin lỗi.


Ngày... tháng...năm...
Lại một đêm không ngủ được. Những cơn đau ập đến khiến con như muốn khóc. Con muốn khóc lắm nhưng con sẽ không khóc. Con không muốn mẹ nghe thấy tiếng khóc của con. Con là một đứa con gái dũng cảm mà phải không mẹ. Con sẽ cố chịu đựng, nó chỉ đau về thể xác thôi mẹ nhỉ? Chứ con vẫn luôn hạnh phúc vì những tình cảm mẹ dành cho con.
Ra ngồi ban công và hít khí trời. Con cảm thấy nỗi đau đã vơi đi rất nhiều. Khung cảnh về đêm thật yên tĩnh mẹ ạ. Ánh sáng duy nhất xung quanh con chỉ là ngọn đèn đường chiếu qua những tán cây tạo thành muôn vàn hạt sáng nhỏ in lên mọi thứ. Những con gió thoảng qua đem theo cái vị rất riêng của cây cối từ cái vườn mà mẹ đã đứng về phía con không cho bố biến nó thành cái cửa hàng.
Nếu như mẹ là thiên nhiên thì con sẽ là một phần của nó. Có thể là cơn gió để dù bay đi đâu con vẫn trong lòng mẹ và mãi tồn tại bên mẹ mà thôi.

Ngày...tháng...năm....
Mẹ biết không! Hôm nay khi đi học, lũ bạn đã bảo mẹ ghẻ con chồng không bao giờ tình cảm được. Con đã đứng ngay dậy mà phản bác lại cái ý kiến bảo thủ kia. Con đã nói là tình yêu thì đâu phân biệt mối quan hệ giữa hai người mẹ nhỉ. Và rồi, chúng nó lôi mẹ và con ra làm cái đề tài bàn tán. Lúc đó, con chỉ muốn đánh tụi nó một trận nhưng rồi con không nhìn thấy gì nữa.
Tỉnh dậy, con thấy mình nằm trên chiếc giường bệnh màu trắng. Bố và mẹ ngồi cạnh con, mẹ đang cầm tay con và khóc. Như bừng tỉnh, con phải giật tay con lại và nhìn mẹ bằng ánh mắt thù hằn. Con xin lỗi, con không thể làm khác. Nhanh chóng, con xin được về nhà bằng được dù cho con rất mật.
cau-chuyen-tu-cuon-nhat-ki-chua-kip-dot

Ngày...tháng...năm...
Mẹ mang cho con một bát cháo mà con biết rằng mẹ đã phải thức dậy từ rất sớm để nấu. Con biết chứ, con thức dậy cũng sớm vì những cơn đau không để cho con được yên. Con muốn được mẹ ở bên, năm tay con và ôm con vào lòng. Đã lâu lắm rồi con không được ai ôm vào lòng cả. Cái cảm giác yên bình, ấm áp và hạnh phúc lắm.
Con khóa trái cửa phòng lại. Ăn một chút cháo và uống một ít sữa mà con không cầm được nước mắt. Con không muốn mẹ nhìn thấy con khóc. Con biết, con là một đứa con gái mạnh mẽ phải không mẹ.
Vậy là, con không còn được tới trường. Nhìn lên thời khóa biểu trên tường. Chắc giờ này lớp con đang học tiết văn của cô Hải. Con nhớ cô lắm vì con là một đứa thích và yêu học văn mà. Nhớ cả lũ bạn mà con biết chắc rằng chúng cũng đang thắc mắc tại sao con lại nghỉ học.

Ngày...tháng...năm...
Tối nay mưa. Con thích những con mưa vì nó xua đi cái oi bức của những buổi chiều cuối hè. Dù đã sang thu nhưng trời vẫn nắng. Nhìn những hạt mưa rơi qua ánh sáng của đèn đường mới đẹp làm sao mẹ nhỉ.
Những bóng người vội vàng trên đường để tránh những hạt mưa. Con biết, chỉ một thời gian nữa thôi là con sẽ không còn được cảm nhận mưa, nắng là thế nào nữa. Dù cho nhiều người có ghét trời mua thì con vẫn rất thích.
Mẹ con, mẹ đẻ của con cũng thích mưa. Hai mẹ con con vẫn thường đi bộ dưới trời mưa. Mặc dòng đời hối hả. Con biết, mẹ con ở nơi xa vẫn luôn nhớ về con. Không biết con có được gặp lại mẹ một lần nữa không. Con yêu hai mẹ rất nhiều.

Ngày...tháng...năm...
Sáng dậy. Con không thể tin được. Tóc con rụng trên gối. Con biết ngày này sẽ đến nhưng sao nó lại đau đớn và nặng nề tới vậy. Với một đứa con gái thì mái tóc là quan trọng lắm mẹ nhỉ. Mà với con, một mái tóc dài và mượt luôn là mái tóc con yêu thích nhất.
Con tự trấn an mình, không sao đâu, không sau đâu. Con bước tới bên ban công. Đã gần một tháng rồi còn không ra khỏi phòng. Đường phố một sớm cuối tuần thật đông đúc và nhộn nhịp. Những người bán hàng rong trước cổng cũng như một cái gì đó, một phần nào đó trong kí ức của con.
Con ấn tượng lắm, những đường phố Hà Nội luôn rợp bóng cây mà không phải thành phố nào cũng có. Ngày nhỏ, khi đi dạo trên đường còn luôn tò mò tại sao cây cũng được đánh số chứ. Bây giờ thì còn cũng không thắc mắc nữa nhưng con biết rằng đó là một điểm đặc điểm riêng của Hà Nội.
cau-chuyen-tu-mot-cuon-nhat-ki-chua-kip-dot

Ngày...tháng...năm...
Con lại phải dung những viên thuốc giảm đau. Ngày hôm nay con sẽ dành cho những miền đất mà con ao ước được đến. Một Sapa thật đẹp, con ước được bước chân trên những thung lũng vàng của nơi đây hay được nhìn thấy những bong tuyết rơi nhè nhẹ. Đã bao lần còn lui lại kế hoạch khám phá Sapa chỉ vì những cái đâu đâu.
Con muốn được tới Pari, vùng đất của sự nhẹ nhàng và nghệ thuật. Những con phố, công viên hay cả tiếng Pháp đều đẹp như một bản nhạc không lời vậy. Những thảo nguyên, nông trại nơi mà con muốn được hóa thân thành một cô gái đồng quê. Cưỡi ngựa dạo quanh thảo nguyên với một người bạn hẳn là vui lắm mẹ nhỉ.
Một Nhật Bản với hoa anh đào. Con muốn được mặc kimono và chụp ảnh dưới những cây hoa anh đào. Một thú vui như bao đứa con gái khác ở cái tuổi này.

Ngày...tháng...năm...
Hôm nay con vui lắm mẹ à. Bao nhiêu người tới thăm con. Bạn bè, cô giáo và những người bạn thân quen. Con nói chuyện vui lắm, biết bao câu chuyện ở trường, ở lớp, ở cuộc sống mà con không biết chỉ xung quanh chỉ có bốn bức tường.
Lắm lúc, con như muốn phát điên lên khi cảm giác mình như một người tù. Xung quanh con chỉ có bốn bức tường, chỉ vậy mà thôi. Cái máy tính con cũng không đụng đến vì nó chỉ làm con thêm buồn khi cuộc sống đang rất vui vẻ trôi đi.
Con lại khóc...

Ngày...tháng...năm...
Sáng nay con đã nói chuyện với mẹ con qua WC. Mẹ nói sẽ về thăm con khi mẹ có thể. Con vẫn giấu không cho mẹ biết vì sợ mẹ thêm đau khổ hơn mà thôi. Ngày mai, con sẽ đốt cuốn nhật kí này và bắt đầu bằng một cuốn khác.
Con biết thời gian với con không còn nhiều khi những con đau ngày một nhiều hơn. Con cũng không dám soi gương vì con biết mình sẽ thất vọng thế nào với hình dạng bây giờ. Con cũng rất buồn khi không được nói con yêu mẹ, yêu cả hai mẹ rất nhiều. Con mệt lắm. Con đi ngủ trước đây, mọi người ngủ ngon nhé.

Ngày...tháng...năm...
.....
Những dòng tiếp theo từ cuốn nhật kí này của Minh đã không thể viết tiếp vì cô đã mãi mãi ra đi và không thức dậy. Cuốn nhật kí này cũng chưa kịp đốt như chủ nhân của nó vẫn thường làm. Thật kì lạ, thói quen của Minh là viết nhật kí rồi đốt đi ngay khi vừa viết đến trang cuối cùng. Đây là cuốn nhật kí về người mẹ kế của cô. Cô thường viết nhiều quyển nhật kí, mỗi quyển là về một người là cô yêu quý nhất.Bố, hai mẹ và một người đặc biệt.
Cầm cuốn nhật kí trên tay, bà Thu không thể ngừng được nước mắt. Bà biết, con gái bé nhỏ của bà yêu bà nhưng nó vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ và lạnh lung. Bà cầu mong cho con bé được về nơi thiên đường với chúa. Bà ôm bà Mai, mẹ đẻ của mình rồi cùng khóc. Bà chắc chắn rằng, bà cũng yêu cô con gái nhỏ của bà rất rất nhiều.
Mình Hải