Quà Tặng Âm Nhạc -‘๑’- ZinPin -‘๑’-
♥ Người yêu cầu: Zin Pin
♥ Ca khúc: Ngày hạnh phúc
♥ Gửi đến: Tất cả các Bạn và Vợ Zinpin
♥ Với lời nhắn: Tặng tất cả các bạn truy cập vào Truyenngan.Doc.Ac và chúc vợ của mình luôn mạnh khỏe và hạnh phúc
♥ Bạn muốn yêu cầu ca khúc Click Here
Quà tặng âm nhạc


Nhấn nút PLAY > để xem nhé !!

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

Qua rồi những ngày em bất chấp tất cả chỉ để yêu anh, em từng yêu anh hơn hết thảy, hết thảy mọi điều. Qua rồi những ngày em phủ định chính mình để cho phép em mỉm cười trước những đau đớn mà em mang lại. và giờ đây, em cũng sẽ can đảm mà tạm biệt anh bằng một nụ cười như thế.

Nếu anh để ý một chút thì giận dỗi và tổn thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau, mọi thứ đã qua thật rồi, anh ạ.

***
Có thể... Có thể anh nghĩ rằng em sẽ mãi ngoan ngoãn ở đó, chờ đợi và yêu thương anh hết mực. Bất chấp những tổn thương, bất chấp những sự lừa dối. Em đã tự nhủ với mình rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh thật nhiều, để đủ cho cả hai.
Những lúc anh không vui, anh bực mình, em chỉ có một suy nghĩ duy nhất là hãy lôi anh ra ngoài, dù anh càu nhàu khó chịu, để kể cho anh nghe những câu chuyện ngu ngốc nhưng thật buồn cười. Và chỉ cần nhìn thấy nụ cười của anh thôi, em đã thấy bình yên biết chừng nào.
Em yêu anh nhiều như vậy đấy.

Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi ngồi kề bên. Thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt trời.
Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.
Vậy mà, anh yêu em, nhớ em - không hơn nổi một người dưng.
Em thường tự an ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn. Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng, nhưng em đã giữ cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt qua tất cả.
Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ, em đã khóc rất nhiều. Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em đã trao gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến một nhịp thở cũng làm em đau.
Em sai rồi. Phải không?

Qua rồi những ngày em bất chấp tất cả chỉ để yêu anh, em từng yêu anh hơn hết thảy, hết thảy mọi điều. Qua rồi những ngày em phủ định chính mình để cho phép em mỉm cười trước những đau đớn mà em mang lại. và giờ đây, em cũng sẽ can đảm mà tạm biệt anh bằng một nụ cười như thế.

Nếu anh để ý một chút thì giận dỗi và tổn thương là hai khái niệm hoàn toàn khác xa nhau, mọi thứ đã qua thật rồi, anh ạ.

***
Có thể... Có thể anh nghĩ rằng em sẽ mãi ngoan ngoãn ở đó, chờ đợi và yêu thương anh hết mực. Bất chấp những tổn thương, bất chấp những sự lừa dối. Em đã tự nhủ với mình rất nhiều lần, nếu anh không yêu thương em, thì em sẽ yêu thương anh thật nhiều, để đủ cho cả hai.
Những lúc anh không vui, anh bực mình, em chỉ có một suy nghĩ duy nhất là hãy lôi anh ra ngoài, dù anh càu nhàu khó chịu, để kể cho anh nghe những câu chuyện ngu ngốc nhưng thật buồn cười. Và chỉ cần nhìn thấy nụ cười của anh thôi, em đã thấy bình yên biết chừng nào.
Em yêu anh nhiều như vậy đấy.

Em lúc nào cũng nhớ anh, ngay cả khi ngồi kề bên. Thì cũng thấy nhớ rất nhiều. Nhớ như lá nhớ cành, nhớ như việc người ta không thể quên thở trong từng giây một. Nỗi nhớ ấy hiển nhiên như một ngày phải có sáng và tối, như phải có mặt trăng và mặt trời.
Em nhớ anh nhiều như vậy đấy.
Vậy mà, anh yêu em, nhớ em - không hơn nổi một người dưng.
Em thường tự an ủi bản thân rằng, không phải anh không yêu em đâu, không phải anh bỏ mặc em đâu. Chỉ là, anh đang quan tâm em, thương em theo cách mà anh muốn. Dù nó không ngọt ngào, không dịu dàng, nhưng em đã giữ cho mình một niềm tin kiên định rằng, một ngày nào đó anh sẽ nhận ra em quan trọng biết nhường nào, rằng chỉ cần có em thôi, anh sẽ đủ sức vượt qua tất cả.
Chẳng cần phải tỏ ra mạnh mẽ, em đã khóc rất nhiều. Cho những kỉ niệm của chúng ta, cho những yêu thương đong đầy em đã trao gửi về anh trong vô vọng. Nhắm mắt em nhớ anh. Mở mắt em nhớ anh. Đến một nhịp thở cũng làm em đau.
Em sai rồi. Phải không?

Con người luôn đứng trước nỗi sợ hãi. Hồi còn đi học sợ nhất học bài. Mỗi tối đến giờ học bài là tìm cách để tránh: tìm một cái gì đó làm để giết thời gian hay ước chương trình bông hoa nhỏ trên ti vi kéo dài mãi mãi.
***
Nhưng xem ti vi mãi cũng bị nhắc nhở. Không khéo ba mạ lại lôi túi xách của mình ra để kiểm tra xem học được cái gì, viết lách, chữ nghĩa ra sao thì lại càng nguy. Sợ cái sự học chưa dừng lại ở đó. Đến lớp chưa thuộc bài sợ thầy cô kiểm tra bài cũ; không học bài thì sợ kiểm tra, thi cử không qua. Có ngàn cái để sợ. Và nỗi sợ hãi đó đã len lỏi vào giấc mơ. Trong giấc mơ mình sợ trễ học, vào giờ học rồi mà vẫn còn chạy giữa đường. Chạy ba chân bốn cẳng mà vẫn không kịp. Rồi lại đứt dép, xe đạp hỏng xích...

Và về già, con người ta sợ mất tuổi xuân, sợ cái chết.
Khi đã có tuổi con người ta càng đối diện với nhiều nỗi sợ. Sợ không no đủ, sợ con cái không theo ý mình. Trong các nỗi lo toan đó thì nỗi sợ về thời gian - sợ trễ - dường như lớn hơn cả.
Tôi nhớ bà ngoại tôi khi bà ngấp nghé tuổi 70. Buổi sáng bà dậy sớm đánh thức cả nhà dậy bằng câu: "Dậy bây ơi, mặt trời cao quá cây sào rồi". Sau đó lại nghe thấy tiếng dép đi lui đi tới giữa nhà như tiếng ai gõ mõ tụng kinh. Trong lúc còn ngái ngủ, tôi nghe mồn một tiếng bà đổ gạo vào nồi cái soạt. Dù buổi sáng mỗi người đi mỗi ngả, chẳng dùng cơm nhưng bà thường đong gạo sớm để chuẩn bị cho buổi trưa. Bà lại sợ trưa nhiều việc xúc gạo đổ vào nồi không kịp. Cứ như vậy, buổi trưa vừa ăn xong là bà xúc gạo đổ vào nồi để chờ buổi tối, dù công việc đó chỉ cần 30 giây là có thể làm được.
Mỗi lần tôi đi xa trở về nhà, vừa về đến nhà bà lại hỏi khi nào lại đi. Và lại bảo: "Có đi thì đi cho rồi kẻo trễ". Lúc đó nếu buổi chiều đi thì tôi sẽ bảo bà ngày mai tôi đi, chứ không chiều hôm đó bà lại đi theo sau lưng giục: Đi cho rồi kẻo trễ cháu...
Bà tôi đã mất 20 năm để tìm lại con trai của mình - cậu tôi, cũng vì việc trễ. Năm ấy giặc càn quét người dân bỏ làng chạy. Bà dắt cậu chạy. Khi ra đến bến đò bà chạy vào lấy áo quần. Chạy ra lại bến đò được nửa đường thì nhớ mấy giấy tờ quan trọng nằm trên nóc nhà cần phải mang đi không thôi mất nên quay lại lần nữa. Xong xuôi mọi thứ, ra đến bến đò thì cậu tôi không còn ở đó. Việc trễ một chuyến đò làm ngoại tôi phải mất 20 năm ngóng tìm con.
Và nỗi sợ trước thời gian luôn ám ảnh ngoại đến lúc chết. Trong cơn mộng mị giữa trời và đất, bà kêu mạ tôi đến nói: "Bảo mấy đứa bỏ gạo vào nồi mà nấu kẻo trưa lắm rồi".
Thời thanh niên của mỗi con người dường như nỗi sợ về thời gian không là bao. Họ đốt thời gian trong quán cà phê, tiệm net hay một vũ trường xa hoa nào đó. Họ thường hành động theo kiểu nước đến chân rồi nhảy. Và nghiêm trọng hơn, họ thấy khát nước mới đào giếng. Càng đào càng thấy khát và cuối cùng chẳng bao giờ đào được giếng trước cơn khát cháy bổng.
Nỗi sợ hãi trước thời gian của bà ngoại theo suốt hành trình của tôi. Dù không lên chuyến xe nào cả nhưng cứ thấy mình như đang trễ. Bởi thế, phải chạy.
Yên Mã Sơn
Theo Dân trí

Con người luôn đứng trước nỗi sợ hãi. Hồi còn đi học sợ nhất học bài. Mỗi tối đến giờ học bài là tìm cách để tránh: tìm một cái gì đó làm để giết thời gian hay ước chương trình bông hoa nhỏ trên ti vi kéo dài mãi mãi.
***
Nhưng xem ti vi mãi cũng bị nhắc nhở. Không khéo ba mạ lại lôi túi xách của mình ra để kiểm tra xem học được cái gì, viết lách, chữ nghĩa ra sao thì lại càng nguy. Sợ cái sự học chưa dừng lại ở đó. Đến lớp chưa thuộc bài sợ thầy cô kiểm tra bài cũ; không học bài thì sợ kiểm tra, thi cử không qua. Có ngàn cái để sợ. Và nỗi sợ hãi đó đã len lỏi vào giấc mơ. Trong giấc mơ mình sợ trễ học, vào giờ học rồi mà vẫn còn chạy giữa đường. Chạy ba chân bốn cẳng mà vẫn không kịp. Rồi lại đứt dép, xe đạp hỏng xích...

Và về già, con người ta sợ mất tuổi xuân, sợ cái chết.
Khi đã có tuổi con người ta càng đối diện với nhiều nỗi sợ. Sợ không no đủ, sợ con cái không theo ý mình. Trong các nỗi lo toan đó thì nỗi sợ về thời gian - sợ trễ - dường như lớn hơn cả.
Tôi nhớ bà ngoại tôi khi bà ngấp nghé tuổi 70. Buổi sáng bà dậy sớm đánh thức cả nhà dậy bằng câu: "Dậy bây ơi, mặt trời cao quá cây sào rồi". Sau đó lại nghe thấy tiếng dép đi lui đi tới giữa nhà như tiếng ai gõ mõ tụng kinh. Trong lúc còn ngái ngủ, tôi nghe mồn một tiếng bà đổ gạo vào nồi cái soạt. Dù buổi sáng mỗi người đi mỗi ngả, chẳng dùng cơm nhưng bà thường đong gạo sớm để chuẩn bị cho buổi trưa. Bà lại sợ trưa nhiều việc xúc gạo đổ vào nồi không kịp. Cứ như vậy, buổi trưa vừa ăn xong là bà xúc gạo đổ vào nồi để chờ buổi tối, dù công việc đó chỉ cần 30 giây là có thể làm được.
Mỗi lần tôi đi xa trở về nhà, vừa về đến nhà bà lại hỏi khi nào lại đi. Và lại bảo: "Có đi thì đi cho rồi kẻo trễ". Lúc đó nếu buổi chiều đi thì tôi sẽ bảo bà ngày mai tôi đi, chứ không chiều hôm đó bà lại đi theo sau lưng giục: Đi cho rồi kẻo trễ cháu...
Bà tôi đã mất 20 năm để tìm lại con trai của mình - cậu tôi, cũng vì việc trễ. Năm ấy giặc càn quét người dân bỏ làng chạy. Bà dắt cậu chạy. Khi ra đến bến đò bà chạy vào lấy áo quần. Chạy ra lại bến đò được nửa đường thì nhớ mấy giấy tờ quan trọng nằm trên nóc nhà cần phải mang đi không thôi mất nên quay lại lần nữa. Xong xuôi mọi thứ, ra đến bến đò thì cậu tôi không còn ở đó. Việc trễ một chuyến đò làm ngoại tôi phải mất 20 năm ngóng tìm con.
Và nỗi sợ trước thời gian luôn ám ảnh ngoại đến lúc chết. Trong cơn mộng mị giữa trời và đất, bà kêu mạ tôi đến nói: "Bảo mấy đứa bỏ gạo vào nồi mà nấu kẻo trưa lắm rồi".
Thời thanh niên của mỗi con người dường như nỗi sợ về thời gian không là bao. Họ đốt thời gian trong quán cà phê, tiệm net hay một vũ trường xa hoa nào đó. Họ thường hành động theo kiểu nước đến chân rồi nhảy. Và nghiêm trọng hơn, họ thấy khát nước mới đào giếng. Càng đào càng thấy khát và cuối cùng chẳng bao giờ đào được giếng trước cơn khát cháy bổng.
Nỗi sợ hãi trước thời gian của bà ngoại theo suốt hành trình của tôi. Dù không lên chuyến xe nào cả nhưng cứ thấy mình như đang trễ. Bởi thế, phải chạy.
Yên Mã Sơn
Theo Dân trí

Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng.
***
Giờ trả bài tập làm văn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài đươc điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.
Tất nhiên, bài cao điểm được nghe những tràng pháo tay và bài có điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là " què cụt, thiếu sức thuyết phục...". Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy hai tay che mặt lại.
Vào giờ này cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình vẫn chưa thấy đâu.

Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhổm. Với đề ra là " Hãy kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em", thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì trắc sẽ có bốn mươi kỉ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu chúng tôi thường chống chế " Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lặp được ".
Điều khác thường là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng, chỉ giữ lại một bài. Chỉ một ! Đừa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất ? Dở nhất?
Giỏi văn nhất lớp là Tuyết Anh. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Tuyết Anh với tay nhận bài từ lớp trưởng. Vậy là thầy dữ lại bài dở nhất rồi ! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Long với tiếng cười khúc khích. Nhưng rồi Long cũng nhận được bài của mình.
Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai? Trời, môn Văn... Có khi bài trước mới được sáu điểm với lời phê "Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn" thì bài sau nhận được ngay điểm bốn với lời phê "Quá lan man dông dài"! Điểm bày môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Tuyết Anh cũng nói vậy.
Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Tùng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Tùng, tác giả của bài văn trên tay thầy.
Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng.
Tùng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được một tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Tùng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn Văn cả. Vậy mà điểm tám. Phải, điểm tám ! Chúng tôi nhìn rõ số tám đỏ chót trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thày trầm trầm:
"Kỉ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm nhưng ba má em cho ra ngoài phố học để sau này em có thể làm điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm việc làm thêm để có tièn trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết gì cho em cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần thư về quê đều do tay em viết..."
Thầy ngừng đọc nhìn cả lớp:
- Các em, thầy sẽ chép lại nguyên văn lá thư của ba bạn Tùng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.
Một chuyện lại! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò đọc từng chữ hiện ra dưới tay thầy:
"Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo để có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn ? Cả nhà nhớ con nhìu lắm cố họch nge con chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con"
Lá thứ vỏn vẹn 45 chữ.
Khi thày quay lại thì Tùng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng đỏ hoe.
Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gửi gắm của một người cha vôn chỉ quen với cày cuốc lần đầu tiên cầm bút viết thư cho con.

Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng.
***
Giờ trả bài tập làm văn là giờ sôi động nhất vì thầy giáo thường đọc cho cả lớp nghe hai bài, bài đươc điểm cao nhất và bài có điểm thấp nhất.
Tất nhiên, bài cao điểm được nghe những tràng pháo tay và bài có điểm thấp là những trận cười, chưa kể sau đó còn hình thành nên nhiều giai thoại từ những câu mà thầy nhận xét là " què cụt, thiếu sức thuyết phục...". Và giai thoại này đôi khi còn lan truyền ra các lớp khác mà tác giả của nó chỉ còn cách là lấy hai tay che mặt lại.
Vào giờ này cả lớp đứa nào cũng hồi hộp khi xấp bài trên tay thầy đã vơi nhiều rồi mà bài của mình vẫn chưa thấy đâu.

Hôm nay, như thường lệ, thầy mở cặp lấy xấp bài ra là cả lớp nhấp nhổm. Với đề ra là " Hãy kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em", thầy đã nói rằng lớp có bốn mươi học sinh thì trắc sẽ có bốn mươi kỉ niệm khác nhau, không như khi chứng minh trích đoạn nào đó bị thầy chê là đơn điệu chúng tôi thường chống chế " Thầy ơi, học cùng nhau thì làm sao mà dẫn chứng không trùng lặp được ".
Điều khác thường là thầy đưa xấp bài cho lớp trưởng, chỉ giữ lại một bài. Chỉ một ! Đừa nào cũng nhón người nghểnh cổ cho cao lên một chút để cố nhìn cho ra tên của ai và được mấy điểm nhưng không được. Bài hay nhất ? Dở nhất?
Giỏi văn nhất lớp là Tuyết Anh. Nhưng rồi dự đoán của chúng tôi tiêu tan khi Tuyết Anh với tay nhận bài từ lớp trưởng. Vậy là thầy dữ lại bài dở nhất rồi ! Cả lớp chuyển ánh mắt nhìn về phía Long với tiếng cười khúc khích. Nhưng rồi Long cũng nhận được bài của mình.
Vậy thì của ai? Hay? Dở? Làm sao biết trước được bài sẽ đọc lên hôm nay là của ai? Trời, môn Văn... Có khi bài trước mới được sáu điểm với lời phê "Lối hành văn trong sáng, nên đọc nhiều để dẫn chứng phong phú hơn" thì bài sau nhận được ngay điểm bốn với lời phê "Quá lan man dông dài"! Điểm bày môn văn của thầy là một ước mơ xa! Ngay cả Tuyết Anh cũng nói vậy.
Chúng tôi nhìn theo tay của lớp trưởng cho đến khi bài cuối cùng được phát ra. Chỉ mình Tùng là chưa có. Không hẹn mà cả lớp đều ngạc nhiên nhìn về phía Tùng, tác giả của bài văn trên tay thầy.
Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể thấy rõ hai vàng tay và cổ của Tùng đỏ ửng.
Tùng là học sinh trường huyện mới chuyển về lớp tôi được một tháng nay. Không có gì nổi trội, nơi Tùng cái gì cũng bình thường và chưa có gì tỏ vẻ ra là đặc biệt về môn Văn cả. Vậy mà điểm tám. Phải, điểm tám ! Chúng tôi nhìn rõ số tám đỏ chót trong ô điểm khi thầy đưa tay sửa lại cặp kính trên sống mũi, cử chỉ quen thuộc mỗi khi thầy xúc động. Giọng thày trầm trầm:
"Kỉ niệm sâu sắc nhất của em là khi nhận được thư của ba em. Nhà em nghèo lắm nhưng ba má em cho ra ngoài phố học để sau này em có thể làm điều gì đó tốt đẹp hơn. Cho em ra phố, ngoài việc phải kiếm việc làm thêm để có tièn trang trải chuyện học hành của em, ba em còn phải làm những việc mà khi ở nhà em có thể đỡ đần cho gia đình. Chưa bao giờ ba má viết gì cho em cả. Hồi em còn ở nhà, mỗi khi cần thư về quê đều do tay em viết..."
Thầy ngừng đọc nhìn cả lớp:
- Các em, thầy sẽ chép lại nguyên văn lá thư của ba bạn Tùng lên bảng cho chúng ta cùng đọc.
Một chuyện lại! Tất cả chúng tôi hồi hộp tò mò đọc từng chữ hiện ra dưới tay thầy:
"Con iu thươn của ba. Chìu hôm qua ba kiu người báng con heo để có tiềng gưởi cho con con nhớ nhà khôn ? Cả nhà nhớ con nhìu lắm cố họch nge con chừn nào mùa màn song ba má xẻ ra thăm con"
Lá thứ vỏn vẹn 45 chữ.
Khi thày quay lại thì Tùng đã úp mặt xuống bàn, hai vai run run. Mắt thầy cũng đỏ hoe.
Cả lớp im phăng phắc trước lá thư đầy lỗi chính tả trên bảng, lá thư yêu thương và gửi gắm của một người cha vôn chỉ quen với cày cuốc lần đầu tiên cầm bút viết thư cho con.

“Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.
***
Cặp kè tuổi ba mươi, cái tuổi bắt đầu của sự lão hóa, nhưng Bình vẫn còn yêu đời chán. Cũng không hiểu là ngẫu nhiên hay cố ý mà gu thời trang của Bình teen quá trời teen. Tủ quần áo lúc nào cũng sặc sỡ xanh, đỏ, tím, vàng,… Chẳng hề gì nếu Bình chưa là người phụ nữ đã có chồng, có con. Nhiều lúc, cô bảo “có chồng thì đã răng, mình vẫn làm tròn bổn phận người mẹ, người vợ đó chứ”.

Đúng vậy, chồng Bình chưa bao giờ quên tự hào về cô vợ xinh ơi là xinh, khéo ơi là khéo này. Nhưng cái sự trẻ trung rất teen của Bình thỉnh thoảng cũng khiến Quân khó chịu vì…ghen, vì cái nhìn si mê của bao tên con trai ngoài phố. Mấy lúc đó, Bình cười trêu chồng “Vợ anh xinh thì anh phải tự hào mới đúng chứ! Người ta nhìn vợ anh chớ vợ anh có nhìn người ta mô mà anh lo ngắn, lo dài”. Biết vậy, nhưng Quân làm sao mà không ghen cho được. Bị chồng ghen, Bình thấy cũng hay hay, lại khỏi mất công lo chồng liếc cô này, ngó cô kia.
Bình vốn là một hướng dẫn viên du lịch tài hoa, nhưng từ khi lấy chồng, cô buộc phải giải nghệ. Ban đầu, Bình thấy tiếc lắm, nhớ nghề da diết lắm. Đôi bữa, cô trốn chồng tha thẫn quanh khu phố Tây mà ngơ ngẫn mất hồi lâu. Quân không cho Bình đi hướng dẫn nữa là có lý do của anh ấy. Đàn bà thì phải “xây tổ ấm” chứ, cứ đi như thế bỏ con, bỏ cái ai lo. Nhưng có lẽ, cái lý do lớn nhất là Quân không muốn người khác cứ vây quanh lấy vợ mình mà nhìn ngắm, trêu ghẹo. Rồi thì, Bình đẹp như thế kia mà phải dầm mưa, dãi nắng, Quân không đành lòng. Cái lý lẽ chồng đưa ra thấm đẫm tình cảm vậy nỡ nào Bình lại từ chối, gạt phăng đi.
Bình ở nhà từ đó.
Lâu lâu, mấy đồng nghiệp cũ đến thăm, trêu Bình “Yêu chồng phải biết nghen! Đúng là mẫu phụ nữ đảm đang gần bằng thời phong kiến rồi đấy.” Một chút buồn trong mắt vợ khiến Quân chạnh lòng. Buồn quá đi chứ, đang tự do bay nhảy ngoài kia thì bị giam lỏng như thế này ai mà không buồn cho được. Chồng thì đâu phải lúc nào cũng rảnh rang bên vợ.
Có người mách nước cho Bình cái nghề dịch thuật trên mạng. Nghe cũng hay hay, Bình giỏi ngoại ngữ lại có chút vốn liếng tin học kha khá, làm nghề dịch thuật trên mạng là đúng chuyên môn rồi còn gì. Vậy nên, chẳng mấy chốc, Bình nghiễm nhiên trở thành bà chủ website dịch thuật tương đối tiếng tăm trên thế giới ảo. Ngồi một chỗ, làm công việc đúng sở trường lại có lắm tiền khiến Bình vui lên trông thấy. Lúc nào, cô cũng tươi như hoa ban mai.
Rảnh rỗi, Bình còn tranh thủ đi học thêm khóa “nữ công gia chánh” để làm đẹp lòng chồng. Cả lớp học hơn hai mươi con người đều ngỡ Bình vẫn còn là cô gái đôi mươi khéo lo, khéo nghĩ. Mọi người cứ ghép hoài Bình cho thầy Nhân đầu bếp. Cô phải biện minh bắt mệt mà chẳng ai thềm tin cô đã có chồng con đuề huề ở nhà. Thôi thì trêu chán ắt thôi, Bình chỉ cười trừ.
Khổ nỗi, Nhân không nghĩ thế. Hôm nào, không có người ghép đôi Bình cho Nhân, cậu lại thấy buồn vô kể. Có bữa, chẳng hiểu thế nào, đang cắt hành, Nhân cắt luôn vô tay, đụng nhằm mạch, máu chảy quá chừng chừng. Được dịp, mọi người càng trêu giữ. Bình ngượng chín đỏ cả mặt mà Nhân thì cứ hớn hở cười tươi như thể bắt được vàng.

Hai hôm sau, Bình trốn biệt, không giám ló mặt đến lớp làm Nhân thẫn thờ đứng ngồi không yên.
Nghĩ cũng tiếc cho mớ tiền học phí, chẳng lẽ bỏ mất vì mấy chuyện không đâu vậy sao. Bình quây lại lớp đã thấy Nhân tần ngần đứng đợi ở cổng. Nhân níu tay Bình “Mấy bữa ni răng Bình không đến lớp? có biết tui lo cho Bình lắm không?”
Mặt Bình vẫn lạnh tanh, giọng điềm nhiên như không mà tay cứ run lập cập như phải gió “Dạ, mấy bữa ni em bận thầy ạ! Em quên số điện thoại thầy mất nên không gọi xin phép được.”
Nhân nắm chặt vai Bình xoay mạnh cho hai ánh nhìn gặp nhau “Chẳng lẽ em không hiểu thật sao, tui nhớ em lắm lắm, nhớ em ngay từ lần gặp đầu tiên. Tui gần như phát điên lên vì không được gặp em đó, em biết không!”
Biết quá đi chứ, Bình chẳng phải đã là gái có chồng rồi còn gì. Mà ngoài Quân ra, đã có khối gã si tình theo đuổi cô thì có lý gì cô không hiểu ra cái nhìn đắm đuối, những cử chỉ quan tâm ân cần của Nhân. Trong giây lát, Bình nhận ra có gì đó quen quen trong lời tỏ tình của Nhân, hình như chính Quân cũng đã từng nói với cô như thế thì phải. Cô nhoẽn miệng cười làm tin Nhân đập loạn xạ. Không hồi hộp sao được, hình như Nhân đang mừng quýnh lên thì phải. Mình tỏ tình mà người ta cười bẽn lẽn thế kia thì chẳng phải là người ta đồng ý rồi còn gì. Làm sao Nhân biết được người ta đang cười chuyện của người ta. Nhân thấy thèm quá cái cười ấy, đôi môi ấy, hơi thở dịu dàng ấy. Cậu khẽ đặt lên môi Bình cái hôn của chàng trai mới yêu lần đầu ở tuổi hai lăm tươi trẻ tràn trề.
“Bốp”
“Cậu làm chi rứa?”
Bình lùi lại, giọng đầy tức giận trước vẽ bất ngờ ngây thơ của Nhân “Cậu Nhân, tui đã nói với cậu rồi hè! Tui đã có chồng con rồi. Nếu xét về tuổi thọ, cậu còn kém tôi ít nhất bốn đến năm tuổi. Nếu xét về tuổi đời, tôi đã có gia đình trong khi cậu vẫn là một gã trai tơ. Cậu đùa với tôi như rứa mà được à!”
Bình quay đi bỏ Nhân đứng chết trân phía sau cổng.
Nhân đổ xuống như bao kẻ si tình. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy, nụ cười tỏa nắng cùng dáng hình thanh mảnh của Bình níu chặt đầu óc Nhân quây cuồng, chao đảo. “Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.

Bình quên Nhân như quên khóa học nấu ăn bất chợt nọ để vùi đầu vào bao bản dịch không đầu, không cuối. Đó chỉ là những gì Bình nghĩ. Nhân kia rồi, lặng lẽ đứng đợi để được nhìn cô đi, về. Gã trai ấy có ý gì thế nhỉ, Sao lại đến gặp Bình lúc này, chẳng phải Bình đã nói rất rõ rồi sao? Hay là Nhân vẫn chưa tin những gì Bình nói mà chỉ xem đó như một trò đùa. “Không! Nhân tin nhưng đâu có nghĩa Bình có chồng thì tui không được quyền yêu Bình. Mặc kệ Bình có yêu tui hay không, nhưng không ai cản được tui yêu em”. Bình thật không tin vào tai mình hay cả những gì Nhân đang nói với cô. Nhưng cậu ấy đã đến đây và cậu ấy sẽ biết Bình đang có cả bầu trời hạnh phúc trong con hẽm cụt này.
Mỗi ngày, Nhân lại đến đứng lặng nhìn giậu tigon phớt hồng trước cổng nhà Bình mà lòng buồn rười rượi. Mấy độ, Bình cố tình nói cười rộn ràng cùng chồng phía trong giậu tigon như nhắn nhủ cùng Nhân “tui đang hạnh phúc, Nhân hãy về đi, về với bao cuộc tình trọn vẹn đang chờ cậu ở ngoài kia”.
Nhân hiểu mà, hiểu tất cả và Nhân có muốn đến đó đâu nhưng đôi chân vẫn vô tâm đưa cậu đến đó mỗi ngày, tim cậu vẫn rạo rực mong mỏi được nhìn Bình rồi đau nhói khi cô tay trong tay cùng chồng. Duyên nợ gì lại để Nhân gặp Bình trong cuộc tình trớ trêu thế này. Làm người thứ ba thừa thải sao cay đắng quá.
Rồi mùa xây dựng dồn dập lại về. Quân đi luôn. Thì phải đi chứ, vô lẽ chỉ quẫn quanh bên nhau, nhìn nhau mà sống. Làm kỹ sư xây dựng đành phải vậy thôi. Ngắn thì mươi ngày, nữa tháng, dài thì đôi ba tháng mới có dịp ghé nhà thăm vợ con. Bình cô đơn một mình cun cút cùng bé Bơ.
Ngày sinh nhật của Bình, Quân chỉ kịp gọi một cuộc điện thoại ngắn ngủi “Chúc mừng sinh nhật em! Anh nhớ hai mẹ con nhiều lắm. Hôm nào về anh sẽ bù cho hai mẹ con”. Bình cười, ư hử mà lòng trống vắng đến lạ. Nói bù là bù được hay sao, vậy những ngày tháng quạnh quẽ mà Bình đang âm thầm chịu đựng này sẽ bù vào đâu, tuổi xuân của Bình sẽ bù vào đâu. Nhưng Bình có lý do gì để giận chồng bây giờ trong khi Quân đang mãi miết chịu đựng bao vất vả ngoài kia chỉ mong đem lại cuộc sống hạnh phúc cho gia đình. Cô giận thay cho bản tính nũng nịu, đỏng đảnh của mình.
Chuông cổng đổ vội. Nhân đứng đó với chiếc bánh kem socola mà chưa bao giờ Bình có thể chối từ. Chủ nhà run run đón nhận món quà sinh nhật từ tay vị khách không mời để ngọn nến tỏa lên những tia hồng ấm áp.
Vậy là, Nhân biết tất cả những gì thuộc về Bình từ ngày sinh nhật, món bánh kem ưa thích, mùi nến thơm và cả những giây phút cô đơn đến chạnh lòng. Hay chỉ đơn giản là chiếc dù đủ rộng cho chiều đón con muộn trời lại đổ cơn mưa giông bất chợt. Còn bao nhiêu ngày lễ mà Quân vắng nhà, Nhân không quên đặt dưới chân giậu tigon bó hồng vàng rực rỡ.

Trời trở mùa, những cơn gió độc quật Bình ngã dài cùng cơn sốt triền miên. Có lẽ phổi Bình đang xưng phù lên. Quân vẫn ở đâu đó với công trình đang dang dở. “Quân ơi! Em cần anh, em nhớ anh nhiều lắm, Quân ơi!”
Nhân đến, lặng lẽ đón bé Bơ ở đầu cổng vào mỗi sáng và trả lại đó lúc tan tầm. Dưới chân dậu tigon có thêm camen cháo, vài lốc sữa, giỏ trái cây, mấy món thuốc Nam như gừng tươi ngâm mật ong rừng, nén rim đường phèn, quật chưng, nắm lá xông mà Nhân phải chạy xe ra tít ngoài ngoại ô để hái.
Nhân cứ thế, kiên nhẫn chờ đợi, lặng lẽ chăm sóc Bình mà chưa từng đòi hỏi từ cô một lời cảm ơn, một câu thăm hỏi hay một nụ cười dành riêng cho cậu. Hàng trăm tin nhắn, hàng ngàn tin nhắn dằng dặc những thông điệp đều đặn lặp đi lặp lại bao ngày, những thông điệp không cần chứa đựng trong câu chữ hay ký tự. Và một tin nhắn hồi âm gọn gẽ “Chờ chi vậy hở Nhân, biết đến bao giờ mà chờ với đợi”.
Có lẽ, đó là lúc con tim Bình bắt đầu đập loạn nhịp trở lại như ngày đầu mới biết yêu. Những chờ đợi, lo lắng ân cần hay chỉ là cái nhìn âu yếm của Nhân cứ thấm mãi, thấm mãi vào từng thớ thịt, từng giác quan, mạch máu vẫn còn khao khát yêu đương của Bình. Dường như, Nhân đang lấp dần khoảng trống mà Quân tự tạo ra trong Bình bằng những ngày tháng cô đơn triền miên, bằng những lo toan cho sự nghiệp của riêng anh. Bằng bao ngày công tác đằng đẵng, những buổi nhậu bí tỉ với bạn bè hay cả những bản dự án, thiết kế thi công. Tất cả đều lấy đi từ khoảng thời gian thơ mộng mà anh từng dành cho Bình.
Bình vẫn về bên Quân dịu dàng đúng nghĩa. Với Nhân, khoảng cách của giậu tigon phớt hồng hãy còn nguyên vẹn. Chỉ có Quân và mỗi mình Quân nhận ra, chiều nay, nụ cười Bình dành cho anh sao xa xăm quá đỗi. Xa xăm như dáng Bình lặng lẽ ngoài ban công, nơi đã là của riêng anh và cô bao ngày. Xa xăm như ánh nhìn của Bình về phía đầu con hẽm, phía của những chiếc tủ bánh kem bóng mượt. Và ở đó, mỗi ngày Bình ghé qua mua một chiếc bánh kem socola ngọt lịm trang trí đóa hồng vàng rực. Nhưng cả người mua và người bán chưa bao giờ nói với nhau một lời hay gần nhau hơn một chút. Riêng có sóng mắt là đằm thắm, đôi khi da diết, quấn chặt lấy nhau như nụ cười Bình dành cho Quân hôm nào.
                                                                  Xuân Võ

“Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.
***
Cặp kè tuổi ba mươi, cái tuổi bắt đầu của sự lão hóa, nhưng Bình vẫn còn yêu đời chán. Cũng không hiểu là ngẫu nhiên hay cố ý mà gu thời trang của Bình teen quá trời teen. Tủ quần áo lúc nào cũng sặc sỡ xanh, đỏ, tím, vàng,… Chẳng hề gì nếu Bình chưa là người phụ nữ đã có chồng, có con. Nhiều lúc, cô bảo “có chồng thì đã răng, mình vẫn làm tròn bổn phận người mẹ, người vợ đó chứ”.

Đúng vậy, chồng Bình chưa bao giờ quên tự hào về cô vợ xinh ơi là xinh, khéo ơi là khéo này. Nhưng cái sự trẻ trung rất teen của Bình thỉnh thoảng cũng khiến Quân khó chịu vì…ghen, vì cái nhìn si mê của bao tên con trai ngoài phố. Mấy lúc đó, Bình cười trêu chồng “Vợ anh xinh thì anh phải tự hào mới đúng chứ! Người ta nhìn vợ anh chớ vợ anh có nhìn người ta mô mà anh lo ngắn, lo dài”. Biết vậy, nhưng Quân làm sao mà không ghen cho được. Bị chồng ghen, Bình thấy cũng hay hay, lại khỏi mất công lo chồng liếc cô này, ngó cô kia.
Bình vốn là một hướng dẫn viên du lịch tài hoa, nhưng từ khi lấy chồng, cô buộc phải giải nghệ. Ban đầu, Bình thấy tiếc lắm, nhớ nghề da diết lắm. Đôi bữa, cô trốn chồng tha thẫn quanh khu phố Tây mà ngơ ngẫn mất hồi lâu. Quân không cho Bình đi hướng dẫn nữa là có lý do của anh ấy. Đàn bà thì phải “xây tổ ấm” chứ, cứ đi như thế bỏ con, bỏ cái ai lo. Nhưng có lẽ, cái lý do lớn nhất là Quân không muốn người khác cứ vây quanh lấy vợ mình mà nhìn ngắm, trêu ghẹo. Rồi thì, Bình đẹp như thế kia mà phải dầm mưa, dãi nắng, Quân không đành lòng. Cái lý lẽ chồng đưa ra thấm đẫm tình cảm vậy nỡ nào Bình lại từ chối, gạt phăng đi.
Bình ở nhà từ đó.
Lâu lâu, mấy đồng nghiệp cũ đến thăm, trêu Bình “Yêu chồng phải biết nghen! Đúng là mẫu phụ nữ đảm đang gần bằng thời phong kiến rồi đấy.” Một chút buồn trong mắt vợ khiến Quân chạnh lòng. Buồn quá đi chứ, đang tự do bay nhảy ngoài kia thì bị giam lỏng như thế này ai mà không buồn cho được. Chồng thì đâu phải lúc nào cũng rảnh rang bên vợ.
Có người mách nước cho Bình cái nghề dịch thuật trên mạng. Nghe cũng hay hay, Bình giỏi ngoại ngữ lại có chút vốn liếng tin học kha khá, làm nghề dịch thuật trên mạng là đúng chuyên môn rồi còn gì. Vậy nên, chẳng mấy chốc, Bình nghiễm nhiên trở thành bà chủ website dịch thuật tương đối tiếng tăm trên thế giới ảo. Ngồi một chỗ, làm công việc đúng sở trường lại có lắm tiền khiến Bình vui lên trông thấy. Lúc nào, cô cũng tươi như hoa ban mai.
Rảnh rỗi, Bình còn tranh thủ đi học thêm khóa “nữ công gia chánh” để làm đẹp lòng chồng. Cả lớp học hơn hai mươi con người đều ngỡ Bình vẫn còn là cô gái đôi mươi khéo lo, khéo nghĩ. Mọi người cứ ghép hoài Bình cho thầy Nhân đầu bếp. Cô phải biện minh bắt mệt mà chẳng ai thềm tin cô đã có chồng con đuề huề ở nhà. Thôi thì trêu chán ắt thôi, Bình chỉ cười trừ.
Khổ nỗi, Nhân không nghĩ thế. Hôm nào, không có người ghép đôi Bình cho Nhân, cậu lại thấy buồn vô kể. Có bữa, chẳng hiểu thế nào, đang cắt hành, Nhân cắt luôn vô tay, đụng nhằm mạch, máu chảy quá chừng chừng. Được dịp, mọi người càng trêu giữ. Bình ngượng chín đỏ cả mặt mà Nhân thì cứ hớn hở cười tươi như thể bắt được vàng.

Hai hôm sau, Bình trốn biệt, không giám ló mặt đến lớp làm Nhân thẫn thờ đứng ngồi không yên.
Nghĩ cũng tiếc cho mớ tiền học phí, chẳng lẽ bỏ mất vì mấy chuyện không đâu vậy sao. Bình quây lại lớp đã thấy Nhân tần ngần đứng đợi ở cổng. Nhân níu tay Bình “Mấy bữa ni răng Bình không đến lớp? có biết tui lo cho Bình lắm không?”
Mặt Bình vẫn lạnh tanh, giọng điềm nhiên như không mà tay cứ run lập cập như phải gió “Dạ, mấy bữa ni em bận thầy ạ! Em quên số điện thoại thầy mất nên không gọi xin phép được.”
Nhân nắm chặt vai Bình xoay mạnh cho hai ánh nhìn gặp nhau “Chẳng lẽ em không hiểu thật sao, tui nhớ em lắm lắm, nhớ em ngay từ lần gặp đầu tiên. Tui gần như phát điên lên vì không được gặp em đó, em biết không!”
Biết quá đi chứ, Bình chẳng phải đã là gái có chồng rồi còn gì. Mà ngoài Quân ra, đã có khối gã si tình theo đuổi cô thì có lý gì cô không hiểu ra cái nhìn đắm đuối, những cử chỉ quan tâm ân cần của Nhân. Trong giây lát, Bình nhận ra có gì đó quen quen trong lời tỏ tình của Nhân, hình như chính Quân cũng đã từng nói với cô như thế thì phải. Cô nhoẽn miệng cười làm tin Nhân đập loạn xạ. Không hồi hộp sao được, hình như Nhân đang mừng quýnh lên thì phải. Mình tỏ tình mà người ta cười bẽn lẽn thế kia thì chẳng phải là người ta đồng ý rồi còn gì. Làm sao Nhân biết được người ta đang cười chuyện của người ta. Nhân thấy thèm quá cái cười ấy, đôi môi ấy, hơi thở dịu dàng ấy. Cậu khẽ đặt lên môi Bình cái hôn của chàng trai mới yêu lần đầu ở tuổi hai lăm tươi trẻ tràn trề.
“Bốp”
“Cậu làm chi rứa?”
Bình lùi lại, giọng đầy tức giận trước vẽ bất ngờ ngây thơ của Nhân “Cậu Nhân, tui đã nói với cậu rồi hè! Tui đã có chồng con rồi. Nếu xét về tuổi thọ, cậu còn kém tôi ít nhất bốn đến năm tuổi. Nếu xét về tuổi đời, tôi đã có gia đình trong khi cậu vẫn là một gã trai tơ. Cậu đùa với tôi như rứa mà được à!”
Bình quay đi bỏ Nhân đứng chết trân phía sau cổng.
Nhân đổ xuống như bao kẻ si tình. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy, nụ cười tỏa nắng cùng dáng hình thanh mảnh của Bình níu chặt đầu óc Nhân quây cuồng, chao đảo. “Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.

Bình quên Nhân như quên khóa học nấu ăn bất chợt nọ để vùi đầu vào bao bản dịch không đầu, không cuối. Đó chỉ là những gì Bình nghĩ. Nhân kia rồi, lặng lẽ đứng đợi để được nhìn cô đi, về. Gã trai ấy có ý gì thế nhỉ, Sao lại đến gặp Bình lúc này, chẳng phải Bình đã nói rất rõ rồi sao? Hay là Nhân vẫn chưa tin những gì Bình nói mà chỉ xem đó như một trò đùa. “Không! Nhân tin nhưng đâu có nghĩa Bình có chồng thì tui không được quyền yêu Bình. Mặc kệ Bình có yêu tui hay không, nhưng không ai cản được tui yêu em”. Bình thật không tin vào tai mình hay cả những gì Nhân đang nói với cô. Nhưng cậu ấy đã đến đây và cậu ấy sẽ biết Bình đang có cả bầu trời hạnh phúc trong con hẽm cụt này.
Mỗi ngày, Nhân lại đến đứng lặng nhìn giậu tigon phớt hồng trước cổng nhà Bình mà lòng buồn rười rượi. Mấy độ, Bình cố tình nói cười rộn ràng cùng chồng phía trong giậu tigon như nhắn nhủ cùng Nhân “tui đang hạnh phúc, Nhân hãy về đi, về với bao cuộc tình trọn vẹn đang chờ cậu ở ngoài kia”.
Nhân hiểu mà, hiểu tất cả và Nhân có muốn đến đó đâu nhưng đôi chân vẫn vô tâm đưa cậu đến đó mỗi ngày, tim cậu vẫn rạo rực mong mỏi được nhìn Bình rồi đau nhói khi cô tay trong tay cùng chồng. Duyên nợ gì lại để Nhân gặp Bình trong cuộc tình trớ trêu thế này. Làm người thứ ba thừa thải sao cay đắng quá.
Rồi mùa xây dựng dồn dập lại về. Quân đi luôn. Thì phải đi chứ, vô lẽ chỉ quẫn quanh bên nhau, nhìn nhau mà sống. Làm kỹ sư xây dựng đành phải vậy thôi. Ngắn thì mươi ngày, nữa tháng, dài thì đôi ba tháng mới có dịp ghé nhà thăm vợ con. Bình cô đơn một mình cun cút cùng bé Bơ.
Ngày sinh nhật của Bình, Quân chỉ kịp gọi một cuộc điện thoại ngắn ngủi “Chúc mừng sinh nhật em! Anh nhớ hai mẹ con nhiều lắm. Hôm nào về anh sẽ bù cho hai mẹ con”. Bình cười, ư hử mà lòng trống vắng đến lạ. Nói bù là bù được hay sao, vậy những ngày tháng quạnh quẽ mà Bình đang âm thầm chịu đựng này sẽ bù vào đâu, tuổi xuân của Bình sẽ bù vào đâu. Nhưng Bình có lý do gì để giận chồng bây giờ trong khi Quân đang mãi miết chịu đựng bao vất vả ngoài kia chỉ mong đem lại cuộc sống hạnh phúc cho gia đình. Cô giận thay cho bản tính nũng nịu, đỏng đảnh của mình.
Chuông cổng đổ vội. Nhân đứng đó với chiếc bánh kem socola mà chưa bao giờ Bình có thể chối từ. Chủ nhà run run đón nhận món quà sinh nhật từ tay vị khách không mời để ngọn nến tỏa lên những tia hồng ấm áp.
Vậy là, Nhân biết tất cả những gì thuộc về Bình từ ngày sinh nhật, món bánh kem ưa thích, mùi nến thơm và cả những giây phút cô đơn đến chạnh lòng. Hay chỉ đơn giản là chiếc dù đủ rộng cho chiều đón con muộn trời lại đổ cơn mưa giông bất chợt. Còn bao nhiêu ngày lễ mà Quân vắng nhà, Nhân không quên đặt dưới chân giậu tigon bó hồng vàng rực rỡ.

Trời trở mùa, những cơn gió độc quật Bình ngã dài cùng cơn sốt triền miên. Có lẽ phổi Bình đang xưng phù lên. Quân vẫn ở đâu đó với công trình đang dang dở. “Quân ơi! Em cần anh, em nhớ anh nhiều lắm, Quân ơi!”
Nhân đến, lặng lẽ đón bé Bơ ở đầu cổng vào mỗi sáng và trả lại đó lúc tan tầm. Dưới chân dậu tigon có thêm camen cháo, vài lốc sữa, giỏ trái cây, mấy món thuốc Nam như gừng tươi ngâm mật ong rừng, nén rim đường phèn, quật chưng, nắm lá xông mà Nhân phải chạy xe ra tít ngoài ngoại ô để hái.
Nhân cứ thế, kiên nhẫn chờ đợi, lặng lẽ chăm sóc Bình mà chưa từng đòi hỏi từ cô một lời cảm ơn, một câu thăm hỏi hay một nụ cười dành riêng cho cậu. Hàng trăm tin nhắn, hàng ngàn tin nhắn dằng dặc những thông điệp đều đặn lặp đi lặp lại bao ngày, những thông điệp không cần chứa đựng trong câu chữ hay ký tự. Và một tin nhắn hồi âm gọn gẽ “Chờ chi vậy hở Nhân, biết đến bao giờ mà chờ với đợi”.
Có lẽ, đó là lúc con tim Bình bắt đầu đập loạn nhịp trở lại như ngày đầu mới biết yêu. Những chờ đợi, lo lắng ân cần hay chỉ là cái nhìn âu yếm của Nhân cứ thấm mãi, thấm mãi vào từng thớ thịt, từng giác quan, mạch máu vẫn còn khao khát yêu đương của Bình. Dường như, Nhân đang lấp dần khoảng trống mà Quân tự tạo ra trong Bình bằng những ngày tháng cô đơn triền miên, bằng những lo toan cho sự nghiệp của riêng anh. Bằng bao ngày công tác đằng đẵng, những buổi nhậu bí tỉ với bạn bè hay cả những bản dự án, thiết kế thi công. Tất cả đều lấy đi từ khoảng thời gian thơ mộng mà anh từng dành cho Bình.
Bình vẫn về bên Quân dịu dàng đúng nghĩa. Với Nhân, khoảng cách của giậu tigon phớt hồng hãy còn nguyên vẹn. Chỉ có Quân và mỗi mình Quân nhận ra, chiều nay, nụ cười Bình dành cho anh sao xa xăm quá đỗi. Xa xăm như dáng Bình lặng lẽ ngoài ban công, nơi đã là của riêng anh và cô bao ngày. Xa xăm như ánh nhìn của Bình về phía đầu con hẽm, phía của những chiếc tủ bánh kem bóng mượt. Và ở đó, mỗi ngày Bình ghé qua mua một chiếc bánh kem socola ngọt lịm trang trí đóa hồng vàng rực. Nhưng cả người mua và người bán chưa bao giờ nói với nhau một lời hay gần nhau hơn một chút. Riêng có sóng mắt là đằm thắm, đôi khi da diết, quấn chặt lấy nhau như nụ cười Bình dành cho Quân hôm nào.
                                                                  Xuân Võ

Dưới nắng trời châu Âu là tập hợp những bài tản văn du lịch thú vị đầy cảm xúc của một cô gái đặc biệt.
***

"Tất cả hiện lên qua góc nhìn nồng nàn, mê đắm của một người Việt trẻ biết xui những con chữ cất lời với những vẻ đẹp riêng và tươi mới, khác với những bài viết đơn điệu mang tính cung cấp thông tin hướng dẫn du lịch về những thành phố này mà tôi đã đọc được trên Internet. Hoàng Yến Anh biết cách đặt tình yêu của mình vào trong từng câu chữ, để rồi những xúc cảm nồng nàn ấy như nắng sớm mai, cứ dần lan tỏa và ấm lên trong lòng người đọc... Hoàng Yến Anh vô hình trở thành cô gái có phép thuật khi biết rút ngắn khoảng cách và đưa những thành phố ẩn chứa nhiều vẻ đẹp kỳ thú từ phía trời Âu về đặt trong lòng bạn bè Việt Nam.

Đó là sự đón tiếp nồng nhiệt của một gia đình người Việt ở Augsburg (Đức) đã thắp lên những suy nghĩ về cảm giác bình yên nhất đối với mỗi người là khi được ở bên gia đình. Hạnh phúc đôi khi giản đơn như khoảnh khắc được quây quần cùng bố mẹ trong bữa cơm chiều, để nhận ra "Cuộc đời vẫn thế, người ta luôn luôn khát khao những gì họ không có"... (Augsburg – chốn bình yên). Đó là nỗi trăn trở khi rời Weggis (Thụy Sĩ) với hình ảnh về câu chuyện một cô gái Đức luôn đau đáu về cội nguồn với một nửa dòng máu Việt Nam đang chảy trong người.
Ám ảnh với tôi hơn cả là, là nỗi ám ảnh khi đọc những dòng Yến Anh viết về "Quê hương trong nỗi nhớ đứa con xa" với cảm giác chông chênh bên thềm năm mới, khát khao được trở về sum vầy bên gia đình nhỏ yêu thương, để nhận ra người con gái bé nhỏ ấy đã phải chống chọi với nỗi nhớ trong mình dữ dội như thế nào khi một mình đi qua những năm tháng dài đằng đẵng nơi xứ người, để một lần nữa khẳng định "Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người" như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã từng viết.
Dưới nắng trời châu Âu của Hoàng Yến Anh không phải là tập sách đầu tiên viết về châu Âu qua góc nhìn của người Việt trẻ. Bởi trước đó, Dương Thụy (Pháp) và Giáng Uyên (Anh) đã cho ra mắt hai tập sách mang tên Venice và những cuộc tình Gondola và Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương, song có lẽ đây sẽ là tập sách đầu tiên mang đến cho bạn đọc cái nhìn toàn cảnh, nhiều chiều về châu Âu với những bài viết thú vị đầy cá tính và cảm xúc về 15 đất nước và gần 30 thành phố của châu Âu mà tác giả từng đi qua (nhiều bài viết đã được đăng trên các báo Doanh nhân Sài Gòn, Tuổi trẻ, Nhịp cầu Đầu tư, Thế giới Doanh nhân...)
Đồng hành cùng Dưới nắng trời châu Âu để biết tuổi trẻ không phải chỉ là mùa của những yêu thương, mà còn là mùa của những hành trình, khám phá nên có, cần có trong đời, để tầm nhìn và lý tưởng trước cuộc đời được cất cánh bay cao, bay xa hơn, vững vàng hòa vào biển lớn mà không ngại gió giông vùi lấp..."
Blogger Lương Đình Khoa
Thông tin xuất bản:
DƯỚI NẮNG TRỜI CHÂU ÂU
Tác giả: Hoàng Yến Anh
NXB Văn học
Số trang: 283 trang
Khổ: x 49 cm
Giá bìa: 69.000 vnđ

Dưới nắng trời châu Âu là tập hợp những bài tản văn du lịch thú vị đầy cảm xúc của một cô gái đặc biệt.
***

"Tất cả hiện lên qua góc nhìn nồng nàn, mê đắm của một người Việt trẻ biết xui những con chữ cất lời với những vẻ đẹp riêng và tươi mới, khác với những bài viết đơn điệu mang tính cung cấp thông tin hướng dẫn du lịch về những thành phố này mà tôi đã đọc được trên Internet. Hoàng Yến Anh biết cách đặt tình yêu của mình vào trong từng câu chữ, để rồi những xúc cảm nồng nàn ấy như nắng sớm mai, cứ dần lan tỏa và ấm lên trong lòng người đọc... Hoàng Yến Anh vô hình trở thành cô gái có phép thuật khi biết rút ngắn khoảng cách và đưa những thành phố ẩn chứa nhiều vẻ đẹp kỳ thú từ phía trời Âu về đặt trong lòng bạn bè Việt Nam.

Đó là sự đón tiếp nồng nhiệt của một gia đình người Việt ở Augsburg (Đức) đã thắp lên những suy nghĩ về cảm giác bình yên nhất đối với mỗi người là khi được ở bên gia đình. Hạnh phúc đôi khi giản đơn như khoảnh khắc được quây quần cùng bố mẹ trong bữa cơm chiều, để nhận ra "Cuộc đời vẫn thế, người ta luôn luôn khát khao những gì họ không có"... (Augsburg – chốn bình yên). Đó là nỗi trăn trở khi rời Weggis (Thụy Sĩ) với hình ảnh về câu chuyện một cô gái Đức luôn đau đáu về cội nguồn với một nửa dòng máu Việt Nam đang chảy trong người.
Ám ảnh với tôi hơn cả là, là nỗi ám ảnh khi đọc những dòng Yến Anh viết về "Quê hương trong nỗi nhớ đứa con xa" với cảm giác chông chênh bên thềm năm mới, khát khao được trở về sum vầy bên gia đình nhỏ yêu thương, để nhận ra người con gái bé nhỏ ấy đã phải chống chọi với nỗi nhớ trong mình dữ dội như thế nào khi một mình đi qua những năm tháng dài đằng đẵng nơi xứ người, để một lần nữa khẳng định "Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người" như nhà thơ Đỗ Trung Quân đã từng viết.
Dưới nắng trời châu Âu của Hoàng Yến Anh không phải là tập sách đầu tiên viết về châu Âu qua góc nhìn của người Việt trẻ. Bởi trước đó, Dương Thụy (Pháp) và Giáng Uyên (Anh) đã cho ra mắt hai tập sách mang tên Venice và những cuộc tình Gondola và Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương, song có lẽ đây sẽ là tập sách đầu tiên mang đến cho bạn đọc cái nhìn toàn cảnh, nhiều chiều về châu Âu với những bài viết thú vị đầy cá tính và cảm xúc về 15 đất nước và gần 30 thành phố của châu Âu mà tác giả từng đi qua (nhiều bài viết đã được đăng trên các báo Doanh nhân Sài Gòn, Tuổi trẻ, Nhịp cầu Đầu tư, Thế giới Doanh nhân...)
Đồng hành cùng Dưới nắng trời châu Âu để biết tuổi trẻ không phải chỉ là mùa của những yêu thương, mà còn là mùa của những hành trình, khám phá nên có, cần có trong đời, để tầm nhìn và lý tưởng trước cuộc đời được cất cánh bay cao, bay xa hơn, vững vàng hòa vào biển lớn mà không ngại gió giông vùi lấp..."
Blogger Lương Đình Khoa
Thông tin xuất bản:
DƯỚI NẮNG TRỜI CHÂU ÂU
Tác giả: Hoàng Yến Anh
NXB Văn học
Số trang: 283 trang
Khổ: x 49 cm
Giá bìa: 69.000 vnđ

“Việc bạn sẵn sàng san sẻ tình cảm của mình là 1 việc vô cùng mạo hiểm? Chỉ đơn giản bởi vì, không phải ai cũng cần viên kẹo mà bạn đem cho”.
- Phan Ý Yên - 
***
 Có lẽ đúng, nhưng tình cảm, là chuyện như cơn mưa rào mùa hạ, đang nắng chang chang, ào đến, làm người ta ướt sũng vì không mang theo áo mưa. Nhưng những cơn mưa như thế thường làm những người trẻ thích thú, cơn mưa bất chợt cuốn phăng những bụi bặm, đất cát mà những chiếc xe chở vật liệu hoặc chở đất công trình để lại trên mặt đường. Sau cơn mưa ấy, bầu trời cao vút, xanh ngắt, trong trẻo như đôi mắt cô bé mới lớn.

Mà cái sự đời, mấy ai vô duyên mà phang thẳng vào mặt người cho là tôi chả cần cái kẹo anh cho?
Có người thì ý nhị từ chối, nhưng có người thì lại nở nụ cười ban phát và nhận lấy cái kẹo ấy. Rồi đem nó nhét vào đâu đó mà hồi sau chả biết là nhét vào đâu.
Minh cũng đã làm thế với nó, khi nó bảo thích Minh lắm lắm, Minh đã cười và nắm tay nó thật chặt.
Cứ ngỡ là thật mà lại là mơ.
Thì ra có những con người luôn muốn che chở người khác, cứ như là anh hùng lắm ấy. Nhưng hỡi ôi có biết đâu là ác đến mức nào. Minh chỉ cho nó bạn gái của mình qua Fb, khi nó hỏi Minh có yêu nó không.
- Minh nghĩ là Vũ đùa thôi, nhìn Vũ nói chả nghiêm túc gì cả.
Và sau cơn mưa rào lãng mạn ấy, nó đến cơ quan với đôi mắt ướt sũng, mái tóc buộc lỏng lẻo, không mascara, không môi son, cái cơ thể  thì như cò hương.
 Con bạn thân thở dài đánh thượt:
- Mày lại gặp bão đấy à, Vũ?
Lại nói về con bạn thân, sắp lấy chồng nên dạo này cũng bận, chả có tí ti thời gian nào cho nó, làm con bé phải lang thang các shop một mình, đi ăn nếp cẩm một mình, và đi thuê Doraemon một mình. Có lúc nó ước con bạn thân đừng vội lấy chồng, để còn lang thang với nó.
- Huhu 27 tuổi đầu còn bắt người ta ế ẩm với mình, mày ác như con tê giác ý.
- 27 thì đã sao, ối người 30 còn để ngỏ kia kìa, mày cứ sốt xình xịch.
Nói thế thôi, tối về mẹ nó lại ca cẩm.
- Chả yêu đương mà lấy chồng đi, để cho tôi còn bế cháu.
- Khổ nỗi, vẫn chưa có ai đến trước cửa nhà nó mà hết xăng cả, mà nhà mình chẳng nuôi chó mà sao không thấy ai bén mảng đến là sao ta.
Nó vẫn lang thang trong cuộc đời mình, chờ người ta va vào mình. Vì nó sợ đi tìm một ai đó, để rồi người ta lại cười vào mặt nó.
Thiên lấy chồng, ngày cưới Thiên, nó mặc jean, áo sơ mi hững hờ, trang điểm một chút. Mong manh.
Thiên rạng ngời trong bộ váy cưới tinh khôi, đôi mắt long lanh hạnh phúc. Thanh là chú rể, nắm tay Thiên dịu dàng.
Nó ôm con bạn thân thật chặt, nước mắt chực chảy ra.
- Kìa trôi hết phấn bây giờ cô dâu, mày đẹp lắm. Nhớ hạnh phúc nghe cưng....
27 tuổi, nó già thật sự với cuộc đời.

Minh trở về.
Thậm chí còn ướt hơn cả nó, te tua, gầy guộc, đôi mắt thăm thẳm. Giọng nói khơi khơi.
À thì ra cái kẹo của Minh cũng không phải là cái người ta cần.
Hờ hờ.
- Minh cứ tự hỏi sao Vũ lại yêu Minh? Tại sao trên Fb luôn để ngỏ một câu “Bao giờ có người cần cái kẹo em cho”. Sao Vũ lại muốn đưa nó cho Minh?
- Cũng không biết nữa Minh ạ, có lẽ giống như Minh nhất định đem cái kẹo ấy cho An, mà không cho Vũ ấy. Đôi lúc người muốn nhận và người muốn cho lại không gặp nhau. Như Vũ bây giờ, vẫn đi tìm người để cho cái kẹo ấy.
- Vậy Vũ cho lại Minh đi.
- Cái kẹo cho Minh giờ hỏng mất rồi, đâu còn ăn được nữa, 2 năm rồi, hết hạn sử dụng rồi, Minh sẽ bị tiêu chảy đấy. Với lại hình như kiến cắn chuột tha lâu rồi, từ ngày Minh đi với An.
Đôi mắt thăm thẳm ấy làm nó ngột ngạt. Tối về nó lại mân mê cái kẹo ấy, nó sợ lại cho người không cần. 
...
Nó về nhà. Có khách. Một người phụ nữ lạ, khá xinh. Nhưng đôi mắt thì quen lắm.
Nó nghĩ thầm, nếu lại là mai mối thì thời nào rồi con mai mối.  Hả hai người phụ nữ một xinh đẹp, một duyên dáng kia?
Nó đến Phương Đông theo lịch hẹn của mẹ, chả có ai ngồi một mình cả.
“Nếu nước mắt là sự thể hiện vụng về của hạnh phúc thì nụ cười là sự che giấu hoàn hảo của nỗi đau.”
Nó cứ nhe nhởn. Đêm về lại khóc khan. Bởi nếu có nước mắt, hôm sau sẽ sưng mắt. Lại có người hỏi “ Làm sao con khóc?”, Mà chẳng giải quyết được gì.
***
- Ơ Vũ, làm gì ở đây?
- Sặc, còn Minh? Cái áo kẻ cho ngày nắng thế này là sặc sỡ quá đấy.
- Ờ thì bà mẹ đỏm dáng cứ bắt đi xem mặt một cô gái con của bạn của bạn làm ăn với bố đẹp trai, lại còn bắt mặc cái áo này. Lại còn bảo thấy ai ngồi một mình thì gặp chứ. Các bà mẹ luôn không có việc để làm hay sao ý, ngoài việc xem con cái yêu ai. Còn Vũ?
Nó cười phá lên trước sự ngạc nhiên của Minh, lạ thật nó lại thấy vui. Đúng là cuộc đời. Cái kẹo cựa quậy trong trái tim nó.
- Chẹp, à... ờ... thì bà mẹ mặn mà bảo con có một cái hẹn ở Phương Đông. Ai ngồi một mình mặc sơ mi kẻ thì gặp người đó. Hơ...
Có hai kẻ đang đi tìm người để cho cái kẹo của mình. Biết đâu, lần này lại tìm được nhau.
Cứ đi đến đâu bạn muốn, nếu có duyên có phận, sẽ có ngày gặp lại. Dù lúc đó ta sẽ chẳng còn nguyên vẹn đi chăng nữa. Cũng chả sao. 

“Việc bạn sẵn sàng san sẻ tình cảm của mình là 1 việc vô cùng mạo hiểm? Chỉ đơn giản bởi vì, không phải ai cũng cần viên kẹo mà bạn đem cho”.
- Phan Ý Yên - 
***
 Có lẽ đúng, nhưng tình cảm, là chuyện như cơn mưa rào mùa hạ, đang nắng chang chang, ào đến, làm người ta ướt sũng vì không mang theo áo mưa. Nhưng những cơn mưa như thế thường làm những người trẻ thích thú, cơn mưa bất chợt cuốn phăng những bụi bặm, đất cát mà những chiếc xe chở vật liệu hoặc chở đất công trình để lại trên mặt đường. Sau cơn mưa ấy, bầu trời cao vút, xanh ngắt, trong trẻo như đôi mắt cô bé mới lớn.

Mà cái sự đời, mấy ai vô duyên mà phang thẳng vào mặt người cho là tôi chả cần cái kẹo anh cho?
Có người thì ý nhị từ chối, nhưng có người thì lại nở nụ cười ban phát và nhận lấy cái kẹo ấy. Rồi đem nó nhét vào đâu đó mà hồi sau chả biết là nhét vào đâu.
Minh cũng đã làm thế với nó, khi nó bảo thích Minh lắm lắm, Minh đã cười và nắm tay nó thật chặt.
Cứ ngỡ là thật mà lại là mơ.
Thì ra có những con người luôn muốn che chở người khác, cứ như là anh hùng lắm ấy. Nhưng hỡi ôi có biết đâu là ác đến mức nào. Minh chỉ cho nó bạn gái của mình qua Fb, khi nó hỏi Minh có yêu nó không.
- Minh nghĩ là Vũ đùa thôi, nhìn Vũ nói chả nghiêm túc gì cả.
Và sau cơn mưa rào lãng mạn ấy, nó đến cơ quan với đôi mắt ướt sũng, mái tóc buộc lỏng lẻo, không mascara, không môi son, cái cơ thể  thì như cò hương.
 Con bạn thân thở dài đánh thượt:
- Mày lại gặp bão đấy à, Vũ?
Lại nói về con bạn thân, sắp lấy chồng nên dạo này cũng bận, chả có tí ti thời gian nào cho nó, làm con bé phải lang thang các shop một mình, đi ăn nếp cẩm một mình, và đi thuê Doraemon một mình. Có lúc nó ước con bạn thân đừng vội lấy chồng, để còn lang thang với nó.
- Huhu 27 tuổi đầu còn bắt người ta ế ẩm với mình, mày ác như con tê giác ý.
- 27 thì đã sao, ối người 30 còn để ngỏ kia kìa, mày cứ sốt xình xịch.
Nói thế thôi, tối về mẹ nó lại ca cẩm.
- Chả yêu đương mà lấy chồng đi, để cho tôi còn bế cháu.
- Khổ nỗi, vẫn chưa có ai đến trước cửa nhà nó mà hết xăng cả, mà nhà mình chẳng nuôi chó mà sao không thấy ai bén mảng đến là sao ta.
Nó vẫn lang thang trong cuộc đời mình, chờ người ta va vào mình. Vì nó sợ đi tìm một ai đó, để rồi người ta lại cười vào mặt nó.
Thiên lấy chồng, ngày cưới Thiên, nó mặc jean, áo sơ mi hững hờ, trang điểm một chút. Mong manh.
Thiên rạng ngời trong bộ váy cưới tinh khôi, đôi mắt long lanh hạnh phúc. Thanh là chú rể, nắm tay Thiên dịu dàng.
Nó ôm con bạn thân thật chặt, nước mắt chực chảy ra.
- Kìa trôi hết phấn bây giờ cô dâu, mày đẹp lắm. Nhớ hạnh phúc nghe cưng....
27 tuổi, nó già thật sự với cuộc đời.

Minh trở về.
Thậm chí còn ướt hơn cả nó, te tua, gầy guộc, đôi mắt thăm thẳm. Giọng nói khơi khơi.
À thì ra cái kẹo của Minh cũng không phải là cái người ta cần.
Hờ hờ.
- Minh cứ tự hỏi sao Vũ lại yêu Minh? Tại sao trên Fb luôn để ngỏ một câu “Bao giờ có người cần cái kẹo em cho”. Sao Vũ lại muốn đưa nó cho Minh?
- Cũng không biết nữa Minh ạ, có lẽ giống như Minh nhất định đem cái kẹo ấy cho An, mà không cho Vũ ấy. Đôi lúc người muốn nhận và người muốn cho lại không gặp nhau. Như Vũ bây giờ, vẫn đi tìm người để cho cái kẹo ấy.
- Vậy Vũ cho lại Minh đi.
- Cái kẹo cho Minh giờ hỏng mất rồi, đâu còn ăn được nữa, 2 năm rồi, hết hạn sử dụng rồi, Minh sẽ bị tiêu chảy đấy. Với lại hình như kiến cắn chuột tha lâu rồi, từ ngày Minh đi với An.
Đôi mắt thăm thẳm ấy làm nó ngột ngạt. Tối về nó lại mân mê cái kẹo ấy, nó sợ lại cho người không cần. 
...
Nó về nhà. Có khách. Một người phụ nữ lạ, khá xinh. Nhưng đôi mắt thì quen lắm.
Nó nghĩ thầm, nếu lại là mai mối thì thời nào rồi con mai mối.  Hả hai người phụ nữ một xinh đẹp, một duyên dáng kia?
Nó đến Phương Đông theo lịch hẹn của mẹ, chả có ai ngồi một mình cả.
“Nếu nước mắt là sự thể hiện vụng về của hạnh phúc thì nụ cười là sự che giấu hoàn hảo của nỗi đau.”
Nó cứ nhe nhởn. Đêm về lại khóc khan. Bởi nếu có nước mắt, hôm sau sẽ sưng mắt. Lại có người hỏi “ Làm sao con khóc?”, Mà chẳng giải quyết được gì.
***
- Ơ Vũ, làm gì ở đây?
- Sặc, còn Minh? Cái áo kẻ cho ngày nắng thế này là sặc sỡ quá đấy.
- Ờ thì bà mẹ đỏm dáng cứ bắt đi xem mặt một cô gái con của bạn của bạn làm ăn với bố đẹp trai, lại còn bắt mặc cái áo này. Lại còn bảo thấy ai ngồi một mình thì gặp chứ. Các bà mẹ luôn không có việc để làm hay sao ý, ngoài việc xem con cái yêu ai. Còn Vũ?
Nó cười phá lên trước sự ngạc nhiên của Minh, lạ thật nó lại thấy vui. Đúng là cuộc đời. Cái kẹo cựa quậy trong trái tim nó.
- Chẹp, à... ờ... thì bà mẹ mặn mà bảo con có một cái hẹn ở Phương Đông. Ai ngồi một mình mặc sơ mi kẻ thì gặp người đó. Hơ...
Có hai kẻ đang đi tìm người để cho cái kẹo của mình. Biết đâu, lần này lại tìm được nhau.
Cứ đi đến đâu bạn muốn, nếu có duyên có phận, sẽ có ngày gặp lại. Dù lúc đó ta sẽ chẳng còn nguyên vẹn đi chăng nữa. Cũng chả sao. 

Cứ như vậy, gia đình nó đã đi ăn xin được 3 năm.
***
Bố qua đời khi năm nó lên sáu. Mẹ lôi theo 3 chị em nó đi trên đường. Nó cứ túm lấy áo mẹ, trốn vào trong lòng mẹ. Mẹ một tay dắt em gái, một tay ôm em trai, nó thì đứng ở phía trên, tiếng gió thổi qua tai. Cứ như vậy, gia đình nó đã đi ăn xin được 3 năm.
Vào một buổi sáng, sau khi tỉnh dậy nó phát hiện ra có thứ gì đó khác thường. Nhìn qua tấm chăn rách, nó không nhìn thấy thằng em đâu cả! Mẹ nói em đã được đem cho người khác. Nó khóc, quỳ trước mặt mẹ, xin mẹ hãy tìm em về. Mẹ nước mắt lưng tròng, mặc cho nó cứ lôi, cứ kéo, mẹ chẳng nói lời nào.
Từ đó trở đi, nó bắt đầu có tâm sự, lại thêm vết chó cắn, nó lúc nào cũng nhặt đá dưới đất, cầm chặt trong tay.

Năm nó lên cấp 2, một buổi tối thức dậy đi vệ sinh, nó thấy có người nói chuyện ở căn nhà chất cỏ. Nó chầm chậm đi tới, nhìn thấy bên trong là một người đàn ông. Nó đã hiểu ra biết bao việc trên đời này. Nó nghiến răng làm môi bật cả máu.
Mẹ hỏi: "Con làm sao thế?"
"Con không cần mẹ phải quan tâm!" Nó gằn giọng đáp lại
Sau này khi lên cấp 3, rồi thi đại học xong, nó bỗng nghe mẹ nói em gái lấy chồng. Em gái nó được gả cho một người cùng làng vốn có tiếng tăm chẳng tốt đẹp gì. Thế rồi, nó theo người trong làng đi nhặt phế liệu, một tuần không về nhà.
Bốn năm học đại học, nó luôn là sinh viên có thành tích xuất sắc nhất. Nhưng khi về nhà nó chưa từng gọi một tiếng mẹ. Có vẻ như mẹ cũng biết mình đã làm sai chuyện gì, lúc nào nhìn nó cũng với dáng vẻ bảo sao nghe vậy. Nó càng khinh thường mẹ hơn. Đến tận khi có gia đình, có một tổ ấm bé nhỏ ở thành phố, nó vẫn không muốn gặp mẹ một lần.
Có lần mẹ từ quê lên mang theo một bao tải bông vải, mẹ nói mang lên để vợ chồng nó làm chăn bông. Nó bắt đầu thấy động lòng. Ở quê đâu có làm bông vải. Chắc là mẹ lại đến nơi rất xa để nhặt từng bông vải một. Nó bảo mẹ ở lại một đêm. Mẹ xoa tay nói: "Sao thế được, nhà con nhỏ thế này, thôi để mẹ về.", ánh mắt mẹ thăm dò nhìn nó.
Nó đã có chỗ đứng ổn định ở thành phố, đã tìm được em trai bị thất lạc và em gái nay đã thành người phụ nữ làm nghề nông. Nó đã ổn định cuộc sống cho các em. Mấy anh nó đều không thích mẹ, đều có biết bao điều tủi thân, không công bằng muốn kể. Cuối cùng, khi mẹ nằm trên giường bệnh, chẳng thể ăn nổi hạt cơm nào. Mấy anh em nó túc trực bên mẹ, nhưng cũng chẳng ai tỏ ra đau lòng. Lúc sắp lâm trung, mẹ nói: "Mẹ biết các con rất hận mẹ, nhưng mẹ biết mẹ đang làm gì. Mẹ muốn chu cấp cho anh trai các con, để anh con thay đổi vận mệnh cho gia đình chúng ta, đây là con đường duy nhất cho chúng ta, vì thế có khổ thế nào đi nữa mẹ cũng không kêu than nửa lời." Mẹ cười, rồi mẹ lại khóc: "Điều đáng tiếc nhất của mẹ là mẹ không được chụp ảnh với cháu, để tất cả những kẻ ức hiếp chúng ta thấy rằng, mẹ, một người phụ nữ nông thôn sống đến tận bây giờ nhưng chưa bao giờ gục ngã."
Ba anh em nó ôm mẹ khóc: "Mẹ ơi, mẹ đừng bao giờ gục ngã."
Vào khoảnh khắc này, anh em nó đã hiểu sự chu đáo và dũng cảm của mẹ. Đó là tài sản lớn nhất mẹ để lại cho 3 người.
Dương Quang Minh

Cứ như vậy, gia đình nó đã đi ăn xin được 3 năm.
***
Bố qua đời khi năm nó lên sáu. Mẹ lôi theo 3 chị em nó đi trên đường. Nó cứ túm lấy áo mẹ, trốn vào trong lòng mẹ. Mẹ một tay dắt em gái, một tay ôm em trai, nó thì đứng ở phía trên, tiếng gió thổi qua tai. Cứ như vậy, gia đình nó đã đi ăn xin được 3 năm.
Vào một buổi sáng, sau khi tỉnh dậy nó phát hiện ra có thứ gì đó khác thường. Nhìn qua tấm chăn rách, nó không nhìn thấy thằng em đâu cả! Mẹ nói em đã được đem cho người khác. Nó khóc, quỳ trước mặt mẹ, xin mẹ hãy tìm em về. Mẹ nước mắt lưng tròng, mặc cho nó cứ lôi, cứ kéo, mẹ chẳng nói lời nào.
Từ đó trở đi, nó bắt đầu có tâm sự, lại thêm vết chó cắn, nó lúc nào cũng nhặt đá dưới đất, cầm chặt trong tay.

Năm nó lên cấp 2, một buổi tối thức dậy đi vệ sinh, nó thấy có người nói chuyện ở căn nhà chất cỏ. Nó chầm chậm đi tới, nhìn thấy bên trong là một người đàn ông. Nó đã hiểu ra biết bao việc trên đời này. Nó nghiến răng làm môi bật cả máu.
Mẹ hỏi: "Con làm sao thế?"
"Con không cần mẹ phải quan tâm!" Nó gằn giọng đáp lại
Sau này khi lên cấp 3, rồi thi đại học xong, nó bỗng nghe mẹ nói em gái lấy chồng. Em gái nó được gả cho một người cùng làng vốn có tiếng tăm chẳng tốt đẹp gì. Thế rồi, nó theo người trong làng đi nhặt phế liệu, một tuần không về nhà.
Bốn năm học đại học, nó luôn là sinh viên có thành tích xuất sắc nhất. Nhưng khi về nhà nó chưa từng gọi một tiếng mẹ. Có vẻ như mẹ cũng biết mình đã làm sai chuyện gì, lúc nào nhìn nó cũng với dáng vẻ bảo sao nghe vậy. Nó càng khinh thường mẹ hơn. Đến tận khi có gia đình, có một tổ ấm bé nhỏ ở thành phố, nó vẫn không muốn gặp mẹ một lần.
Có lần mẹ từ quê lên mang theo một bao tải bông vải, mẹ nói mang lên để vợ chồng nó làm chăn bông. Nó bắt đầu thấy động lòng. Ở quê đâu có làm bông vải. Chắc là mẹ lại đến nơi rất xa để nhặt từng bông vải một. Nó bảo mẹ ở lại một đêm. Mẹ xoa tay nói: "Sao thế được, nhà con nhỏ thế này, thôi để mẹ về.", ánh mắt mẹ thăm dò nhìn nó.
Nó đã có chỗ đứng ổn định ở thành phố, đã tìm được em trai bị thất lạc và em gái nay đã thành người phụ nữ làm nghề nông. Nó đã ổn định cuộc sống cho các em. Mấy anh nó đều không thích mẹ, đều có biết bao điều tủi thân, không công bằng muốn kể. Cuối cùng, khi mẹ nằm trên giường bệnh, chẳng thể ăn nổi hạt cơm nào. Mấy anh em nó túc trực bên mẹ, nhưng cũng chẳng ai tỏ ra đau lòng. Lúc sắp lâm trung, mẹ nói: "Mẹ biết các con rất hận mẹ, nhưng mẹ biết mẹ đang làm gì. Mẹ muốn chu cấp cho anh trai các con, để anh con thay đổi vận mệnh cho gia đình chúng ta, đây là con đường duy nhất cho chúng ta, vì thế có khổ thế nào đi nữa mẹ cũng không kêu than nửa lời." Mẹ cười, rồi mẹ lại khóc: "Điều đáng tiếc nhất của mẹ là mẹ không được chụp ảnh với cháu, để tất cả những kẻ ức hiếp chúng ta thấy rằng, mẹ, một người phụ nữ nông thôn sống đến tận bây giờ nhưng chưa bao giờ gục ngã."
Ba anh em nó ôm mẹ khóc: "Mẹ ơi, mẹ đừng bao giờ gục ngã."
Vào khoảnh khắc này, anh em nó đã hiểu sự chu đáo và dũng cảm của mẹ. Đó là tài sản lớn nhất mẹ để lại cho 3 người.
Dương Quang Minh

- Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp - Các em có nghe tôi nói không?
Vẫn im lặng.
***
Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng hội đồng nhìn đồng nghiệp cười nói vui vẻ, tôi tự trách mình sao cứ để cuộc sống đến bây giờ vẫn khốn đốn. Không biết có phải cái chất tiểu tư sản làm bản tính tôi ngại khó, ngại khổ trong việc cạnh tranh để sinh tồn hay vì sỉ diện?
Rời khỏi trường, đầu óc tôi miên man với những nghĩ suy gần như là đốn mạt đang gặm nhấm linh hồn tôi. Tôi quyết định dạy thêm để tồn tại. Phải bằng mọi giá bắt buộc lũ học trò đến nhà tôi học thêm. Phải bằng mọi giá, mọi giá mới được...

Dắt chiếc xe đạp vào nhà, tôi cất tiếng lấy lòng vợ:
- Có chuyện gì cần anh làm không nào?
Im lặng.
- Em mệt hả? Cứ nghỉ cho khỏe. Mọi chuyện để đó, anh làm cho.
Vợ tôi cất tiếng:
- Tôi ở nhà là để phục vụ anh chắc!
Tôi sững sờ:
- Ơ hay! Sao bữa nay em nói vậy? Có khi nào anh coi thường em đâu?
- Tôi chán cảnh tù túng này rồi! Nhờ anh đi xin việc, anh cứ khất hẹn... Tôi đi làm để mình tôi ăn chắc?
Tôi xẵng giọng:
- Em không biết anh chẳng quen thân ai ngoài lũ học trò. Vả lại, em đã lớn tuổi, cơ quan, xí nghiệp nào nhận người quá tuổi như em?
- Tôi già rồi chứ gì? Ờ! Tôi già rồi, hèn gì...
Bữa trưa hôm ấy, tôi đắng cả cuống họng. Cơm nuốt chẳng trôi. Hai đứa con tôi lại thúc bên tai tôi:
- Ba! Cho con tiền nộp học phí.
- Ba! Cho con tiền mua vở.
Ăn cơm xong, tôi lên giường nằm. Đầu óc tôi cuốn theo cơn lốc nghề nghiệp.
Trước đây, khi còn trẻ, tôi đâu có tính toán phải làm nghề nọ, nghề kia đâu... Được vào trường sư phạm, tôi vẫn chưa có khái niệm về nghề dạy học. Đơn giản là tôi được đọc Tố tâm của Hoàng Ngọc Phách. Thế là tôi muốn trở thành người cầm bút và dạy học. Việc đời cứ tưởng êm xuôi theo mộng ước của mình, thế nhưng đời đâu là ly nước trà cúng, mà đời là biển lớn khi tôi lao vào cuộc sống để sinh tồn.
Rồi xí nghiệp chỗ vợ tôi làm bị giải thể. Vợ tôi thành người thất nghiệp và biến thành người nội trợ hay nói. Không biết có phải không có việc làm, người ta thường tạo ra cớ để nói cho quân bình trạng thái tâm thần?
***
Tôi mở lớp dạy thêm như bao đồng nghiệp khác. Tôi dạy thêm văn. Chứ còn cách nào khác để kiếm thêm tiền trong thời buổi cạnh tranh này.
Giờ trả bài tập làm văn, các học sinh nhìn tôi ái ngại. Rồi, em lớp phó học tập đứng lên nói:
- Thưa thầy! Sao điểm cả lớp ít thế, thầy?
Tôi được dịp tấn công:
- Tại các em không chuẩn bị bài kỹ. Phải đi học thêm mới có thể tiến bộ! Các em nghĩ xem, ăn vào nó không nở bề dọc thì nó nở bề ngang. Học thêm thì nó cũng thế!
Tôi vừa dứt lời, cả lớp nhao nhao:
- Thầy! Thầy dạy thêm cho chúng em đi thầy!
Rồi thầy trò chúng tôi ngã giá về việc dạy học thêm.
Lòng tôi mừng khấp khởi. Về nhà, tôi quên cả cơm trưa. Tôi hì hục một mình kê dọn lại bàn ghế để làm công việc dạy học theo nghĩa của nền kinh tế cạnh tranh lấy đồng tiền làm thước đo mọi giá trị.
Học trò đến đông. Không đủ chỗ ngồi. Các em phải đứng mà học thêm.
Tôi dạy bày tỉ mỉ, rất chân thành với các em. Rồi... cứ thế... ngày lại ngày...
***

Lại đến giờ các học sinh nhận lại bài tập làm văn. Các em xem lại các lỗi tôi đã phê vào bài làm. Có tiếng xì xào. Tôi đập thước trên bàn hỏi:
- Làm gì mà ồn thế?
- Thưa thầy, bài em làm giống như bạn Tuấn mà bạn lại nhiều điểm hơn em? - Sơn đứng dậy kiện. Sơn là học sinh không đi học thêm môn văn.
- Thế, em mấy điểm? Tuấn mấy điểm?
- Dạ! Em được 4 điểm, còn Tuấn được 8 điểm.
Tôi nghiêm mặt, đập thước xuống bàn, nói to:
- Có thật không? Đem bài lên cho tôi xem nào!
Đối chiếu hai bài của Sơn và Tuấn: giống nhau, không sai một tí nào, giống như bài văn tôi đã dạy thêm.
Tôi bán chữ. Tôi bán cháo phổi. Tôi cũng bán dần lương tâm nhà giáo... Tôi ấp úng nói:
- Thầy... thầy xin lỗi! Thầy lộn...
Tôi cúi mặt, sửa điểm cả hai bài. Cả hai bài đều đạt điểm 2. Rồi tôi tuyên bố:
- Thầy huỷ bài này. Không lấy điểm vào sổ. Thầy ra lại đề khác cho các em. Chúng ta phải làm lại! Chúng ta phải làm lại. Cả thầy và các em. Các em hiểu không?
Tôi bước ra khỏi phòng học. Sân trường đầy nắng mai rực rỡ. Những con chim sẻ thanh thản ríu rít hoà tiếng cười của lũ học trò trong giờ ra chơi.
Tháng Tư, 1995
Phan Trang Hy
(Trích từ tập truyện Người thầy dạy búp bê, Nxb Văn nghệ, 2009)

- Tôi yêu cầu các em phải đi học thêm! – Quắc mắt nhìn lũ học trò chẳng hiểu mô tê gì, tôi nói tiếp - Các em có nghe tôi nói không?
Vẫn im lặng.
***
Trống đổi tiết. Tôi hết giờ dạy. Xuống phòng hội đồng nhìn đồng nghiệp cười nói vui vẻ, tôi tự trách mình sao cứ để cuộc sống đến bây giờ vẫn khốn đốn. Không biết có phải cái chất tiểu tư sản làm bản tính tôi ngại khó, ngại khổ trong việc cạnh tranh để sinh tồn hay vì sỉ diện?
Rời khỏi trường, đầu óc tôi miên man với những nghĩ suy gần như là đốn mạt đang gặm nhấm linh hồn tôi. Tôi quyết định dạy thêm để tồn tại. Phải bằng mọi giá bắt buộc lũ học trò đến nhà tôi học thêm. Phải bằng mọi giá, mọi giá mới được...

Dắt chiếc xe đạp vào nhà, tôi cất tiếng lấy lòng vợ:
- Có chuyện gì cần anh làm không nào?
Im lặng.
- Em mệt hả? Cứ nghỉ cho khỏe. Mọi chuyện để đó, anh làm cho.
Vợ tôi cất tiếng:
- Tôi ở nhà là để phục vụ anh chắc!
Tôi sững sờ:
- Ơ hay! Sao bữa nay em nói vậy? Có khi nào anh coi thường em đâu?
- Tôi chán cảnh tù túng này rồi! Nhờ anh đi xin việc, anh cứ khất hẹn... Tôi đi làm để mình tôi ăn chắc?
Tôi xẵng giọng:
- Em không biết anh chẳng quen thân ai ngoài lũ học trò. Vả lại, em đã lớn tuổi, cơ quan, xí nghiệp nào nhận người quá tuổi như em?
- Tôi già rồi chứ gì? Ờ! Tôi già rồi, hèn gì...
Bữa trưa hôm ấy, tôi đắng cả cuống họng. Cơm nuốt chẳng trôi. Hai đứa con tôi lại thúc bên tai tôi:
- Ba! Cho con tiền nộp học phí.
- Ba! Cho con tiền mua vở.
Ăn cơm xong, tôi lên giường nằm. Đầu óc tôi cuốn theo cơn lốc nghề nghiệp.
Trước đây, khi còn trẻ, tôi đâu có tính toán phải làm nghề nọ, nghề kia đâu... Được vào trường sư phạm, tôi vẫn chưa có khái niệm về nghề dạy học. Đơn giản là tôi được đọc Tố tâm của Hoàng Ngọc Phách. Thế là tôi muốn trở thành người cầm bút và dạy học. Việc đời cứ tưởng êm xuôi theo mộng ước của mình, thế nhưng đời đâu là ly nước trà cúng, mà đời là biển lớn khi tôi lao vào cuộc sống để sinh tồn.
Rồi xí nghiệp chỗ vợ tôi làm bị giải thể. Vợ tôi thành người thất nghiệp và biến thành người nội trợ hay nói. Không biết có phải không có việc làm, người ta thường tạo ra cớ để nói cho quân bình trạng thái tâm thần?
***
Tôi mở lớp dạy thêm như bao đồng nghiệp khác. Tôi dạy thêm văn. Chứ còn cách nào khác để kiếm thêm tiền trong thời buổi cạnh tranh này.
Giờ trả bài tập làm văn, các học sinh nhìn tôi ái ngại. Rồi, em lớp phó học tập đứng lên nói:
- Thưa thầy! Sao điểm cả lớp ít thế, thầy?
Tôi được dịp tấn công:
- Tại các em không chuẩn bị bài kỹ. Phải đi học thêm mới có thể tiến bộ! Các em nghĩ xem, ăn vào nó không nở bề dọc thì nó nở bề ngang. Học thêm thì nó cũng thế!
Tôi vừa dứt lời, cả lớp nhao nhao:
- Thầy! Thầy dạy thêm cho chúng em đi thầy!
Rồi thầy trò chúng tôi ngã giá về việc dạy học thêm.
Lòng tôi mừng khấp khởi. Về nhà, tôi quên cả cơm trưa. Tôi hì hục một mình kê dọn lại bàn ghế để làm công việc dạy học theo nghĩa của nền kinh tế cạnh tranh lấy đồng tiền làm thước đo mọi giá trị.
Học trò đến đông. Không đủ chỗ ngồi. Các em phải đứng mà học thêm.
Tôi dạy bày tỉ mỉ, rất chân thành với các em. Rồi... cứ thế... ngày lại ngày...
***

Lại đến giờ các học sinh nhận lại bài tập làm văn. Các em xem lại các lỗi tôi đã phê vào bài làm. Có tiếng xì xào. Tôi đập thước trên bàn hỏi:
- Làm gì mà ồn thế?
- Thưa thầy, bài em làm giống như bạn Tuấn mà bạn lại nhiều điểm hơn em? - Sơn đứng dậy kiện. Sơn là học sinh không đi học thêm môn văn.
- Thế, em mấy điểm? Tuấn mấy điểm?
- Dạ! Em được 4 điểm, còn Tuấn được 8 điểm.
Tôi nghiêm mặt, đập thước xuống bàn, nói to:
- Có thật không? Đem bài lên cho tôi xem nào!
Đối chiếu hai bài của Sơn và Tuấn: giống nhau, không sai một tí nào, giống như bài văn tôi đã dạy thêm.
Tôi bán chữ. Tôi bán cháo phổi. Tôi cũng bán dần lương tâm nhà giáo... Tôi ấp úng nói:
- Thầy... thầy xin lỗi! Thầy lộn...
Tôi cúi mặt, sửa điểm cả hai bài. Cả hai bài đều đạt điểm 2. Rồi tôi tuyên bố:
- Thầy huỷ bài này. Không lấy điểm vào sổ. Thầy ra lại đề khác cho các em. Chúng ta phải làm lại! Chúng ta phải làm lại. Cả thầy và các em. Các em hiểu không?
Tôi bước ra khỏi phòng học. Sân trường đầy nắng mai rực rỡ. Những con chim sẻ thanh thản ríu rít hoà tiếng cười của lũ học trò trong giờ ra chơi.
Tháng Tư, 1995
Phan Trang Hy
(Trích từ tập truyện Người thầy dạy búp bê, Nxb Văn nghệ, 2009)

Em không phải là cô gái thướt tha dáng đẹp. Ngược lại hoàn toàn, em là một cô nàng béo ú.
***
Em đã từng rất tự ti về thân hình mập mạp của mình, từng lo lắng, buồn rầu rằng anh sẽ không yêu em nữa nếu em cứ tròn trĩnh thế này. Em đã từng chạy hồng hộc nhiều tầng cầu thang mỗi ngày, nhịn ăn để rồi tụt huyết áp ngất xỉu, làm mọi cách để giảm đi được nửa lạng chỉ với một ý nghĩ: Để giữ anh lại!...

Cảm ơn anh, vì mỗi lần như thế, anh lại mắng em thật nhiều, bảo em thật ngốc. Nếu một người yêu em thực sự, thì dù em mũm mĩm hơn người khác thì người đó vẫn luôn yêu em. Mặt anh nghiêm nghị đùa: "Em béo bẩm sinh đấy, không phải béo tham ăn đâu, nên đừng lo" làm em không nhịn được cười.
Cảm ơn anh, vì anh luôn nhìn em với một ánh mắt dịu dàng và đầy tin tưởng, để ý nghĩ anh sẽ rời xa em vì em... béo biến mất trong em lúc nào không hay.
Anh vẫn luôn nhắc em rằng, sức khỏe luôn quan trọng nhất, đừng để ý người khác nói gì, đừng bận tâm đến những cười chê của họ. Hãy cứ làm tốt nhất những việc của em, những việc có ích cho cuộc sống. Đừng so đo chuyện béo gầy với người khác để mất thời gian cho những lời nói vô bổ.
Cảm ơn anh, vì những ngày anh dậy thật sớm, bắt em dậy cho bằng được để chạy bộ cùng. Chẳng phải chạy để giảm béo, mà chạy để rèn luyện sức dẻo dai. Và đến khi mệt nhoài, anh sẽ xoa đầu rồi bảo em làm tốt lắm.
Cảm ơn anh, vì anh chẳng để ý đến những nụ cười trêu chọc của những tín đồ "mình hạc xương mai". Mỗi lần như thế, anh luôn điềm nhiên mà nói to rằng: "Bao giờ tìm được người như thế này để yêu rồi hẵng nói chuyện với tớ nhé!". Em luôn cười và bảo anh là kẻ đanh đá nhất thế gian.
Anh vẫn luôn bảo rằng, nhờ yêu một cô nàng béo ú thế này, anh biết bao nhiêu là quán xá ngon, những món ăn ngon. Anh luôn như thế, dạy em biết yêu bản thân mình trước nhất. Dù em có là ai, béo hay gầy, xấu xí hay xinh đẹp, thì em vẫn là em, vẫn được quyền hãnh diện và đối xử tốt với bản thân mình.

Em không phải là cô gái thướt tha dáng đẹp. Ngược lại hoàn toàn, em là một cô nàng béo ú.
***
Em đã từng rất tự ti về thân hình mập mạp của mình, từng lo lắng, buồn rầu rằng anh sẽ không yêu em nữa nếu em cứ tròn trĩnh thế này. Em đã từng chạy hồng hộc nhiều tầng cầu thang mỗi ngày, nhịn ăn để rồi tụt huyết áp ngất xỉu, làm mọi cách để giảm đi được nửa lạng chỉ với một ý nghĩ: Để giữ anh lại!...

Cảm ơn anh, vì mỗi lần như thế, anh lại mắng em thật nhiều, bảo em thật ngốc. Nếu một người yêu em thực sự, thì dù em mũm mĩm hơn người khác thì người đó vẫn luôn yêu em. Mặt anh nghiêm nghị đùa: "Em béo bẩm sinh đấy, không phải béo tham ăn đâu, nên đừng lo" làm em không nhịn được cười.
Cảm ơn anh, vì anh luôn nhìn em với một ánh mắt dịu dàng và đầy tin tưởng, để ý nghĩ anh sẽ rời xa em vì em... béo biến mất trong em lúc nào không hay.
Anh vẫn luôn nhắc em rằng, sức khỏe luôn quan trọng nhất, đừng để ý người khác nói gì, đừng bận tâm đến những cười chê của họ. Hãy cứ làm tốt nhất những việc của em, những việc có ích cho cuộc sống. Đừng so đo chuyện béo gầy với người khác để mất thời gian cho những lời nói vô bổ.
Cảm ơn anh, vì những ngày anh dậy thật sớm, bắt em dậy cho bằng được để chạy bộ cùng. Chẳng phải chạy để giảm béo, mà chạy để rèn luyện sức dẻo dai. Và đến khi mệt nhoài, anh sẽ xoa đầu rồi bảo em làm tốt lắm.
Cảm ơn anh, vì anh chẳng để ý đến những nụ cười trêu chọc của những tín đồ "mình hạc xương mai". Mỗi lần như thế, anh luôn điềm nhiên mà nói to rằng: "Bao giờ tìm được người như thế này để yêu rồi hẵng nói chuyện với tớ nhé!". Em luôn cười và bảo anh là kẻ đanh đá nhất thế gian.
Anh vẫn luôn bảo rằng, nhờ yêu một cô nàng béo ú thế này, anh biết bao nhiêu là quán xá ngon, những món ăn ngon. Anh luôn như thế, dạy em biết yêu bản thân mình trước nhất. Dù em có là ai, béo hay gầy, xấu xí hay xinh đẹp, thì em vẫn là em, vẫn được quyền hãnh diện và đối xử tốt với bản thân mình.

"Em muốn sinh con"!. Khương ngái ngủ: "Bao giờ?". Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ...
***

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi "đối tượng" là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.
Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: "Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô".
Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: "Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô".
Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: "Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi".
Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. "Em trêu tôi đấy à?", Hân gằn giọng.
Khương tỉnh queo: "Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ", Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.
***
Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: "Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?".
Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: "Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh".
"Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ", Khương đốp chát lại.
"Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi", Hân phản bác.
Khương gân cổ cãi: "Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?". "Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!". "Vậy có rảnh để yêu không?". "Không, chỉ rảnh để cưới thôi".
Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may...
Đột ngột, Khương lên tiếng: "Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới".
Hân sa sầm nét mặt: "Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!".
Khương vẫn kiên nhẫn: "Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết".
Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!
***

Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: "Em muốn sinh con", Khương ngái ngủ: "Bao giờ?".
Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: "Em đùa à?".
"Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con". Khương im lặng. Hân lại tiếp: "Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu".
Khương vẫn im lặng.
"Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông". Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.
Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.
Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: "Mình cưới nhé!". Hân tưởng mình nghe lầm: "Sao?". Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: "Đám cưới, anh nói là mình làm đám cưới". Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước tình huống này.
Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh: "Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân".
Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân: "Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng" và anh hôn cô thật nồng nàn.
Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin cưới. Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.
***
Khương chỉ mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương đưa mắt "chiếu tướng" cô từ đầu đến chân mình.
Cô chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.
Sau mấy phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi: "Cháu là người ở đâu?". "Dạ, cháu sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu ở đây thôi ạ".
"Sao cháu không đi theo họ?".
"Dạ, tại vì cháu thích ở Việt Nam", Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.
"Cháu bao tuổi rồi?".
Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình, trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh.
Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu: "Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ".
Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng: "Tuổi Dần thì không được, không cưới xin gì cả". Khương thảng thốt: "Sao vậy mẹ?".
Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà".
Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được".
Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi cưới". Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái nào chịu điều kiện vô lý này.
Khương cũng đắc thắng đáp ngay mà quên mất điều mình đang cố giấu: "Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi". Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng: "Thôi rồi".
Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ. Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.
Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn ông.
***
Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương cũng là 28 Tết.
Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. Hands nhỏ, có chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vào chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn ấy, đối diện với mẹ Khương.
Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng: "Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?".
Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp: "Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý".
Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi: "Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều gì?". Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao không thể thốt nên lời. Mẹ Khương mỉm cười ý nhị: "Cháu không đủ can đảm để trả lời vì tình yêu, đúng không?". Hân mím chặt môi: "Bác muốn nói gì?".
Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh: "Bác muốn cháu chủ động rời xa Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì cả. Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng trải và có chút nhan sắc. Sao? Cháu có tự tin để thử không?".
Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang nghĩ: "Quyết định như vậy, bác nhé!".
***

Một năm trôi qua, Hân đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là 28 Tết. "Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó đây?", Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.
Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng.
Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại, thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào khác mà Khương có thể tìm đến. Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha Trang đến Hà Nội, Sa Pa... Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô đơn đang giày vò mình.
Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu của anh. Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng trên Facebook lời van xin tha thiết: "Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt anh nữa!". Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua.
Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.
Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời của Khương.
Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và nhếch mép: "Đàn ông..." nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa chọn.
Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ rơi cô chỉ vì hai chữ "tuổi Dần". Với những người tình sau, Hân chẳng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi!
Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc. Máy bay bà già thì đã sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại Khương.
***
Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô đang đến Hands. Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.
Hands không khác một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa sổ...
Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh. Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô muốn tìm.
Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc vắng khách.
Cô phục vụ ái ngại hỏi: "Chị không sao chứ?". Hân lắc đầu, cố pha trò: "Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng nhưng lại bị cho leo cây".
Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán: "à, thì ra là chị" rồi quày quả đi về phía quầy bar. Cô gái trở lại với một chiếc máy MP3 và bảo: "Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây".
Hân đón chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. Tay run run, cô gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở thật gần: "Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất hiện nhưng tất cả đều công cốc".
Anh tự hỏi mình đã làm gì sai để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa. Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc".

Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy.
Không thể như thế! Mình phải ra sân bay", Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm.
Cô luýnh quýnh chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài. "Mình và Khương không thể kết thúc như vậy, không thể", Hân bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô và giọng Khương thầm thì: "Em là cọp mà sao mít ướt thế? Anh mới trêu một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?".
Hân lắp bắp:"Anh... anh... không phải là anh...". Khương mỉm cười dịu dàng: "Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với anh câu nào".
Anh biết hết rồi sao?".
Sáng nay, mẹ đã kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa. Về nhà thôi em, mẹ đã làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó".
Hân cứ tưởng như mình đang mơ. Cô khẽ dụi đầu vào ngực Khương, miệng cười mà mắt đỏ hoe. Những bao lì xì đỏ đính lục lạc đang đong đưa reo vui như chia sẻ niềm hạnh phúc cùng họ. Mùa xuân đã ở khắp mọi nơi. 

"Em muốn sinh con"!. Khương ngái ngủ: "Bao giờ?". Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ...
***

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi "đối tượng" là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.
Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: "Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô".
Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: "Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô".
Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: "Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi".
Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. "Em trêu tôi đấy à?", Hân gằn giọng.
Khương tỉnh queo: "Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ", Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.
***
Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: "Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?".
Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: "Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh".
"Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ", Khương đốp chát lại.
"Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi", Hân phản bác.
Khương gân cổ cãi: "Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?". "Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!". "Vậy có rảnh để yêu không?". "Không, chỉ rảnh để cưới thôi".
Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may...
Đột ngột, Khương lên tiếng: "Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới".
Hân sa sầm nét mặt: "Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!".
Khương vẫn kiên nhẫn: "Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết".
Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!
***

Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: "Em muốn sinh con", Khương ngái ngủ: "Bao giờ?".
Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: "Em đùa à?".
"Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con". Khương im lặng. Hân lại tiếp: "Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu".
Khương vẫn im lặng.
"Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông". Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.
Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.
Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: "Mình cưới nhé!". Hân tưởng mình nghe lầm: "Sao?". Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: "Đám cưới, anh nói là mình làm đám cưới". Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước tình huống này.
Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh: "Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân".
Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân: "Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng" và anh hôn cô thật nồng nàn.
Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin cưới. Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.
***
Khương chỉ mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương đưa mắt "chiếu tướng" cô từ đầu đến chân mình.
Cô chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.
Sau mấy phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi: "Cháu là người ở đâu?". "Dạ, cháu sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu ở đây thôi ạ".
"Sao cháu không đi theo họ?".
"Dạ, tại vì cháu thích ở Việt Nam", Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.
"Cháu bao tuổi rồi?".
Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình, trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh.
Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu: "Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ".
Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng: "Tuổi Dần thì không được, không cưới xin gì cả". Khương thảng thốt: "Sao vậy mẹ?".
Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà".
Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được".
Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi cưới". Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái nào chịu điều kiện vô lý này.
Khương cũng đắc thắng đáp ngay mà quên mất điều mình đang cố giấu: "Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi". Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng: "Thôi rồi".
Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ. Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.
Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn ông.
***
Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương cũng là 28 Tết.
Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. Hands nhỏ, có chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vào chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn ấy, đối diện với mẹ Khương.
Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng: "Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?".
Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp: "Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý".
Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi: "Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều gì?". Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao không thể thốt nên lời. Mẹ Khương mỉm cười ý nhị: "Cháu không đủ can đảm để trả lời vì tình yêu, đúng không?". Hân mím chặt môi: "Bác muốn nói gì?".
Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh: "Bác muốn cháu chủ động rời xa Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì cả. Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng trải và có chút nhan sắc. Sao? Cháu có tự tin để thử không?".
Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang nghĩ: "Quyết định như vậy, bác nhé!".
***

Một năm trôi qua, Hân đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là 28 Tết. "Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó đây?", Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.
Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng.
Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại, thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào khác mà Khương có thể tìm đến. Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha Trang đến Hà Nội, Sa Pa... Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô đơn đang giày vò mình.
Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu của anh. Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng trên Facebook lời van xin tha thiết: "Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt anh nữa!". Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua.
Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.
Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời của Khương.
Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và nhếch mép: "Đàn ông..." nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa chọn.
Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ rơi cô chỉ vì hai chữ "tuổi Dần". Với những người tình sau, Hân chẳng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi!
Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc. Máy bay bà già thì đã sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại Khương.
***
Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô đang đến Hands. Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.
Hands không khác một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa sổ...
Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh. Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô muốn tìm.
Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc vắng khách.
Cô phục vụ ái ngại hỏi: "Chị không sao chứ?". Hân lắc đầu, cố pha trò: "Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng nhưng lại bị cho leo cây".
Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán: "à, thì ra là chị" rồi quày quả đi về phía quầy bar. Cô gái trở lại với một chiếc máy MP3 và bảo: "Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây".
Hân đón chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. Tay run run, cô gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở thật gần: "Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất hiện nhưng tất cả đều công cốc".
Anh tự hỏi mình đã làm gì sai để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa. Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc".

Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy.
Không thể như thế! Mình phải ra sân bay", Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm.
Cô luýnh quýnh chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài. "Mình và Khương không thể kết thúc như vậy, không thể", Hân bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô và giọng Khương thầm thì: "Em là cọp mà sao mít ướt thế? Anh mới trêu một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?".
Hân lắp bắp:"Anh... anh... không phải là anh...". Khương mỉm cười dịu dàng: "Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với anh câu nào".
Anh biết hết rồi sao?".
Sáng nay, mẹ đã kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa. Về nhà thôi em, mẹ đã làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó".
Hân cứ tưởng như mình đang mơ. Cô khẽ dụi đầu vào ngực Khương, miệng cười mà mắt đỏ hoe. Những bao lì xì đỏ đính lục lạc đang đong đưa reo vui như chia sẻ niềm hạnh phúc cùng họ. Mùa xuân đã ở khắp mọi nơi.