Quà Tặng Âm Nhạc -‘๑’- ZinPin -‘๑’-
♥ Người yêu cầu: Zin Pin
♥ Ca khúc: Ngày hạnh phúc
♥ Gửi đến: Tất cả các Bạn và Vợ Zinpin
♥ Với lời nhắn: Tặng tất cả các bạn truy cập vào Truyenngan.Doc.Ac và chúc vợ của mình luôn mạnh khỏe và hạnh phúc
♥ Bạn muốn yêu cầu ca khúc Click Here
Quà tặng âm nhạc


Nhấn nút PLAY > để xem nhé !!
Hiển thị các bài đăng có nhãn Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 24 tháng 5, 2013

“Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.
***
Cặp kè tuổi ba mươi, cái tuổi bắt đầu của sự lão hóa, nhưng Bình vẫn còn yêu đời chán. Cũng không hiểu là ngẫu nhiên hay cố ý mà gu thời trang của Bình teen quá trời teen. Tủ quần áo lúc nào cũng sặc sỡ xanh, đỏ, tím, vàng,… Chẳng hề gì nếu Bình chưa là người phụ nữ đã có chồng, có con. Nhiều lúc, cô bảo “có chồng thì đã răng, mình vẫn làm tròn bổn phận người mẹ, người vợ đó chứ”.

Đúng vậy, chồng Bình chưa bao giờ quên tự hào về cô vợ xinh ơi là xinh, khéo ơi là khéo này. Nhưng cái sự trẻ trung rất teen của Bình thỉnh thoảng cũng khiến Quân khó chịu vì…ghen, vì cái nhìn si mê của bao tên con trai ngoài phố. Mấy lúc đó, Bình cười trêu chồng “Vợ anh xinh thì anh phải tự hào mới đúng chứ! Người ta nhìn vợ anh chớ vợ anh có nhìn người ta mô mà anh lo ngắn, lo dài”. Biết vậy, nhưng Quân làm sao mà không ghen cho được. Bị chồng ghen, Bình thấy cũng hay hay, lại khỏi mất công lo chồng liếc cô này, ngó cô kia.
Bình vốn là một hướng dẫn viên du lịch tài hoa, nhưng từ khi lấy chồng, cô buộc phải giải nghệ. Ban đầu, Bình thấy tiếc lắm, nhớ nghề da diết lắm. Đôi bữa, cô trốn chồng tha thẫn quanh khu phố Tây mà ngơ ngẫn mất hồi lâu. Quân không cho Bình đi hướng dẫn nữa là có lý do của anh ấy. Đàn bà thì phải “xây tổ ấm” chứ, cứ đi như thế bỏ con, bỏ cái ai lo. Nhưng có lẽ, cái lý do lớn nhất là Quân không muốn người khác cứ vây quanh lấy vợ mình mà nhìn ngắm, trêu ghẹo. Rồi thì, Bình đẹp như thế kia mà phải dầm mưa, dãi nắng, Quân không đành lòng. Cái lý lẽ chồng đưa ra thấm đẫm tình cảm vậy nỡ nào Bình lại từ chối, gạt phăng đi.
Bình ở nhà từ đó.
Lâu lâu, mấy đồng nghiệp cũ đến thăm, trêu Bình “Yêu chồng phải biết nghen! Đúng là mẫu phụ nữ đảm đang gần bằng thời phong kiến rồi đấy.” Một chút buồn trong mắt vợ khiến Quân chạnh lòng. Buồn quá đi chứ, đang tự do bay nhảy ngoài kia thì bị giam lỏng như thế này ai mà không buồn cho được. Chồng thì đâu phải lúc nào cũng rảnh rang bên vợ.
Có người mách nước cho Bình cái nghề dịch thuật trên mạng. Nghe cũng hay hay, Bình giỏi ngoại ngữ lại có chút vốn liếng tin học kha khá, làm nghề dịch thuật trên mạng là đúng chuyên môn rồi còn gì. Vậy nên, chẳng mấy chốc, Bình nghiễm nhiên trở thành bà chủ website dịch thuật tương đối tiếng tăm trên thế giới ảo. Ngồi một chỗ, làm công việc đúng sở trường lại có lắm tiền khiến Bình vui lên trông thấy. Lúc nào, cô cũng tươi như hoa ban mai.
Rảnh rỗi, Bình còn tranh thủ đi học thêm khóa “nữ công gia chánh” để làm đẹp lòng chồng. Cả lớp học hơn hai mươi con người đều ngỡ Bình vẫn còn là cô gái đôi mươi khéo lo, khéo nghĩ. Mọi người cứ ghép hoài Bình cho thầy Nhân đầu bếp. Cô phải biện minh bắt mệt mà chẳng ai thềm tin cô đã có chồng con đuề huề ở nhà. Thôi thì trêu chán ắt thôi, Bình chỉ cười trừ.
Khổ nỗi, Nhân không nghĩ thế. Hôm nào, không có người ghép đôi Bình cho Nhân, cậu lại thấy buồn vô kể. Có bữa, chẳng hiểu thế nào, đang cắt hành, Nhân cắt luôn vô tay, đụng nhằm mạch, máu chảy quá chừng chừng. Được dịp, mọi người càng trêu giữ. Bình ngượng chín đỏ cả mặt mà Nhân thì cứ hớn hở cười tươi như thể bắt được vàng.

Hai hôm sau, Bình trốn biệt, không giám ló mặt đến lớp làm Nhân thẫn thờ đứng ngồi không yên.
Nghĩ cũng tiếc cho mớ tiền học phí, chẳng lẽ bỏ mất vì mấy chuyện không đâu vậy sao. Bình quây lại lớp đã thấy Nhân tần ngần đứng đợi ở cổng. Nhân níu tay Bình “Mấy bữa ni răng Bình không đến lớp? có biết tui lo cho Bình lắm không?”
Mặt Bình vẫn lạnh tanh, giọng điềm nhiên như không mà tay cứ run lập cập như phải gió “Dạ, mấy bữa ni em bận thầy ạ! Em quên số điện thoại thầy mất nên không gọi xin phép được.”
Nhân nắm chặt vai Bình xoay mạnh cho hai ánh nhìn gặp nhau “Chẳng lẽ em không hiểu thật sao, tui nhớ em lắm lắm, nhớ em ngay từ lần gặp đầu tiên. Tui gần như phát điên lên vì không được gặp em đó, em biết không!”
Biết quá đi chứ, Bình chẳng phải đã là gái có chồng rồi còn gì. Mà ngoài Quân ra, đã có khối gã si tình theo đuổi cô thì có lý gì cô không hiểu ra cái nhìn đắm đuối, những cử chỉ quan tâm ân cần của Nhân. Trong giây lát, Bình nhận ra có gì đó quen quen trong lời tỏ tình của Nhân, hình như chính Quân cũng đã từng nói với cô như thế thì phải. Cô nhoẽn miệng cười làm tin Nhân đập loạn xạ. Không hồi hộp sao được, hình như Nhân đang mừng quýnh lên thì phải. Mình tỏ tình mà người ta cười bẽn lẽn thế kia thì chẳng phải là người ta đồng ý rồi còn gì. Làm sao Nhân biết được người ta đang cười chuyện của người ta. Nhân thấy thèm quá cái cười ấy, đôi môi ấy, hơi thở dịu dàng ấy. Cậu khẽ đặt lên môi Bình cái hôn của chàng trai mới yêu lần đầu ở tuổi hai lăm tươi trẻ tràn trề.
“Bốp”
“Cậu làm chi rứa?”
Bình lùi lại, giọng đầy tức giận trước vẽ bất ngờ ngây thơ của Nhân “Cậu Nhân, tui đã nói với cậu rồi hè! Tui đã có chồng con rồi. Nếu xét về tuổi thọ, cậu còn kém tôi ít nhất bốn đến năm tuổi. Nếu xét về tuổi đời, tôi đã có gia đình trong khi cậu vẫn là một gã trai tơ. Cậu đùa với tôi như rứa mà được à!”
Bình quay đi bỏ Nhân đứng chết trân phía sau cổng.
Nhân đổ xuống như bao kẻ si tình. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy, nụ cười tỏa nắng cùng dáng hình thanh mảnh của Bình níu chặt đầu óc Nhân quây cuồng, chao đảo. “Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.

Bình quên Nhân như quên khóa học nấu ăn bất chợt nọ để vùi đầu vào bao bản dịch không đầu, không cuối. Đó chỉ là những gì Bình nghĩ. Nhân kia rồi, lặng lẽ đứng đợi để được nhìn cô đi, về. Gã trai ấy có ý gì thế nhỉ, Sao lại đến gặp Bình lúc này, chẳng phải Bình đã nói rất rõ rồi sao? Hay là Nhân vẫn chưa tin những gì Bình nói mà chỉ xem đó như một trò đùa. “Không! Nhân tin nhưng đâu có nghĩa Bình có chồng thì tui không được quyền yêu Bình. Mặc kệ Bình có yêu tui hay không, nhưng không ai cản được tui yêu em”. Bình thật không tin vào tai mình hay cả những gì Nhân đang nói với cô. Nhưng cậu ấy đã đến đây và cậu ấy sẽ biết Bình đang có cả bầu trời hạnh phúc trong con hẽm cụt này.
Mỗi ngày, Nhân lại đến đứng lặng nhìn giậu tigon phớt hồng trước cổng nhà Bình mà lòng buồn rười rượi. Mấy độ, Bình cố tình nói cười rộn ràng cùng chồng phía trong giậu tigon như nhắn nhủ cùng Nhân “tui đang hạnh phúc, Nhân hãy về đi, về với bao cuộc tình trọn vẹn đang chờ cậu ở ngoài kia”.
Nhân hiểu mà, hiểu tất cả và Nhân có muốn đến đó đâu nhưng đôi chân vẫn vô tâm đưa cậu đến đó mỗi ngày, tim cậu vẫn rạo rực mong mỏi được nhìn Bình rồi đau nhói khi cô tay trong tay cùng chồng. Duyên nợ gì lại để Nhân gặp Bình trong cuộc tình trớ trêu thế này. Làm người thứ ba thừa thải sao cay đắng quá.
Rồi mùa xây dựng dồn dập lại về. Quân đi luôn. Thì phải đi chứ, vô lẽ chỉ quẫn quanh bên nhau, nhìn nhau mà sống. Làm kỹ sư xây dựng đành phải vậy thôi. Ngắn thì mươi ngày, nữa tháng, dài thì đôi ba tháng mới có dịp ghé nhà thăm vợ con. Bình cô đơn một mình cun cút cùng bé Bơ.
Ngày sinh nhật của Bình, Quân chỉ kịp gọi một cuộc điện thoại ngắn ngủi “Chúc mừng sinh nhật em! Anh nhớ hai mẹ con nhiều lắm. Hôm nào về anh sẽ bù cho hai mẹ con”. Bình cười, ư hử mà lòng trống vắng đến lạ. Nói bù là bù được hay sao, vậy những ngày tháng quạnh quẽ mà Bình đang âm thầm chịu đựng này sẽ bù vào đâu, tuổi xuân của Bình sẽ bù vào đâu. Nhưng Bình có lý do gì để giận chồng bây giờ trong khi Quân đang mãi miết chịu đựng bao vất vả ngoài kia chỉ mong đem lại cuộc sống hạnh phúc cho gia đình. Cô giận thay cho bản tính nũng nịu, đỏng đảnh của mình.
Chuông cổng đổ vội. Nhân đứng đó với chiếc bánh kem socola mà chưa bao giờ Bình có thể chối từ. Chủ nhà run run đón nhận món quà sinh nhật từ tay vị khách không mời để ngọn nến tỏa lên những tia hồng ấm áp.
Vậy là, Nhân biết tất cả những gì thuộc về Bình từ ngày sinh nhật, món bánh kem ưa thích, mùi nến thơm và cả những giây phút cô đơn đến chạnh lòng. Hay chỉ đơn giản là chiếc dù đủ rộng cho chiều đón con muộn trời lại đổ cơn mưa giông bất chợt. Còn bao nhiêu ngày lễ mà Quân vắng nhà, Nhân không quên đặt dưới chân giậu tigon bó hồng vàng rực rỡ.

Trời trở mùa, những cơn gió độc quật Bình ngã dài cùng cơn sốt triền miên. Có lẽ phổi Bình đang xưng phù lên. Quân vẫn ở đâu đó với công trình đang dang dở. “Quân ơi! Em cần anh, em nhớ anh nhiều lắm, Quân ơi!”
Nhân đến, lặng lẽ đón bé Bơ ở đầu cổng vào mỗi sáng và trả lại đó lúc tan tầm. Dưới chân dậu tigon có thêm camen cháo, vài lốc sữa, giỏ trái cây, mấy món thuốc Nam như gừng tươi ngâm mật ong rừng, nén rim đường phèn, quật chưng, nắm lá xông mà Nhân phải chạy xe ra tít ngoài ngoại ô để hái.
Nhân cứ thế, kiên nhẫn chờ đợi, lặng lẽ chăm sóc Bình mà chưa từng đòi hỏi từ cô một lời cảm ơn, một câu thăm hỏi hay một nụ cười dành riêng cho cậu. Hàng trăm tin nhắn, hàng ngàn tin nhắn dằng dặc những thông điệp đều đặn lặp đi lặp lại bao ngày, những thông điệp không cần chứa đựng trong câu chữ hay ký tự. Và một tin nhắn hồi âm gọn gẽ “Chờ chi vậy hở Nhân, biết đến bao giờ mà chờ với đợi”.
Có lẽ, đó là lúc con tim Bình bắt đầu đập loạn nhịp trở lại như ngày đầu mới biết yêu. Những chờ đợi, lo lắng ân cần hay chỉ là cái nhìn âu yếm của Nhân cứ thấm mãi, thấm mãi vào từng thớ thịt, từng giác quan, mạch máu vẫn còn khao khát yêu đương của Bình. Dường như, Nhân đang lấp dần khoảng trống mà Quân tự tạo ra trong Bình bằng những ngày tháng cô đơn triền miên, bằng những lo toan cho sự nghiệp của riêng anh. Bằng bao ngày công tác đằng đẵng, những buổi nhậu bí tỉ với bạn bè hay cả những bản dự án, thiết kế thi công. Tất cả đều lấy đi từ khoảng thời gian thơ mộng mà anh từng dành cho Bình.
Bình vẫn về bên Quân dịu dàng đúng nghĩa. Với Nhân, khoảng cách của giậu tigon phớt hồng hãy còn nguyên vẹn. Chỉ có Quân và mỗi mình Quân nhận ra, chiều nay, nụ cười Bình dành cho anh sao xa xăm quá đỗi. Xa xăm như dáng Bình lặng lẽ ngoài ban công, nơi đã là của riêng anh và cô bao ngày. Xa xăm như ánh nhìn của Bình về phía đầu con hẽm, phía của những chiếc tủ bánh kem bóng mượt. Và ở đó, mỗi ngày Bình ghé qua mua một chiếc bánh kem socola ngọt lịm trang trí đóa hồng vàng rực. Nhưng cả người mua và người bán chưa bao giờ nói với nhau một lời hay gần nhau hơn một chút. Riêng có sóng mắt là đằm thắm, đôi khi da diết, quấn chặt lấy nhau như nụ cười Bình dành cho Quân hôm nào.
                                                                  Xuân Võ

“Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.
***
Cặp kè tuổi ba mươi, cái tuổi bắt đầu của sự lão hóa, nhưng Bình vẫn còn yêu đời chán. Cũng không hiểu là ngẫu nhiên hay cố ý mà gu thời trang của Bình teen quá trời teen. Tủ quần áo lúc nào cũng sặc sỡ xanh, đỏ, tím, vàng,… Chẳng hề gì nếu Bình chưa là người phụ nữ đã có chồng, có con. Nhiều lúc, cô bảo “có chồng thì đã răng, mình vẫn làm tròn bổn phận người mẹ, người vợ đó chứ”.

Đúng vậy, chồng Bình chưa bao giờ quên tự hào về cô vợ xinh ơi là xinh, khéo ơi là khéo này. Nhưng cái sự trẻ trung rất teen của Bình thỉnh thoảng cũng khiến Quân khó chịu vì…ghen, vì cái nhìn si mê của bao tên con trai ngoài phố. Mấy lúc đó, Bình cười trêu chồng “Vợ anh xinh thì anh phải tự hào mới đúng chứ! Người ta nhìn vợ anh chớ vợ anh có nhìn người ta mô mà anh lo ngắn, lo dài”. Biết vậy, nhưng Quân làm sao mà không ghen cho được. Bị chồng ghen, Bình thấy cũng hay hay, lại khỏi mất công lo chồng liếc cô này, ngó cô kia.
Bình vốn là một hướng dẫn viên du lịch tài hoa, nhưng từ khi lấy chồng, cô buộc phải giải nghệ. Ban đầu, Bình thấy tiếc lắm, nhớ nghề da diết lắm. Đôi bữa, cô trốn chồng tha thẫn quanh khu phố Tây mà ngơ ngẫn mất hồi lâu. Quân không cho Bình đi hướng dẫn nữa là có lý do của anh ấy. Đàn bà thì phải “xây tổ ấm” chứ, cứ đi như thế bỏ con, bỏ cái ai lo. Nhưng có lẽ, cái lý do lớn nhất là Quân không muốn người khác cứ vây quanh lấy vợ mình mà nhìn ngắm, trêu ghẹo. Rồi thì, Bình đẹp như thế kia mà phải dầm mưa, dãi nắng, Quân không đành lòng. Cái lý lẽ chồng đưa ra thấm đẫm tình cảm vậy nỡ nào Bình lại từ chối, gạt phăng đi.
Bình ở nhà từ đó.
Lâu lâu, mấy đồng nghiệp cũ đến thăm, trêu Bình “Yêu chồng phải biết nghen! Đúng là mẫu phụ nữ đảm đang gần bằng thời phong kiến rồi đấy.” Một chút buồn trong mắt vợ khiến Quân chạnh lòng. Buồn quá đi chứ, đang tự do bay nhảy ngoài kia thì bị giam lỏng như thế này ai mà không buồn cho được. Chồng thì đâu phải lúc nào cũng rảnh rang bên vợ.
Có người mách nước cho Bình cái nghề dịch thuật trên mạng. Nghe cũng hay hay, Bình giỏi ngoại ngữ lại có chút vốn liếng tin học kha khá, làm nghề dịch thuật trên mạng là đúng chuyên môn rồi còn gì. Vậy nên, chẳng mấy chốc, Bình nghiễm nhiên trở thành bà chủ website dịch thuật tương đối tiếng tăm trên thế giới ảo. Ngồi một chỗ, làm công việc đúng sở trường lại có lắm tiền khiến Bình vui lên trông thấy. Lúc nào, cô cũng tươi như hoa ban mai.
Rảnh rỗi, Bình còn tranh thủ đi học thêm khóa “nữ công gia chánh” để làm đẹp lòng chồng. Cả lớp học hơn hai mươi con người đều ngỡ Bình vẫn còn là cô gái đôi mươi khéo lo, khéo nghĩ. Mọi người cứ ghép hoài Bình cho thầy Nhân đầu bếp. Cô phải biện minh bắt mệt mà chẳng ai thềm tin cô đã có chồng con đuề huề ở nhà. Thôi thì trêu chán ắt thôi, Bình chỉ cười trừ.
Khổ nỗi, Nhân không nghĩ thế. Hôm nào, không có người ghép đôi Bình cho Nhân, cậu lại thấy buồn vô kể. Có bữa, chẳng hiểu thế nào, đang cắt hành, Nhân cắt luôn vô tay, đụng nhằm mạch, máu chảy quá chừng chừng. Được dịp, mọi người càng trêu giữ. Bình ngượng chín đỏ cả mặt mà Nhân thì cứ hớn hở cười tươi như thể bắt được vàng.

Hai hôm sau, Bình trốn biệt, không giám ló mặt đến lớp làm Nhân thẫn thờ đứng ngồi không yên.
Nghĩ cũng tiếc cho mớ tiền học phí, chẳng lẽ bỏ mất vì mấy chuyện không đâu vậy sao. Bình quây lại lớp đã thấy Nhân tần ngần đứng đợi ở cổng. Nhân níu tay Bình “Mấy bữa ni răng Bình không đến lớp? có biết tui lo cho Bình lắm không?”
Mặt Bình vẫn lạnh tanh, giọng điềm nhiên như không mà tay cứ run lập cập như phải gió “Dạ, mấy bữa ni em bận thầy ạ! Em quên số điện thoại thầy mất nên không gọi xin phép được.”
Nhân nắm chặt vai Bình xoay mạnh cho hai ánh nhìn gặp nhau “Chẳng lẽ em không hiểu thật sao, tui nhớ em lắm lắm, nhớ em ngay từ lần gặp đầu tiên. Tui gần như phát điên lên vì không được gặp em đó, em biết không!”
Biết quá đi chứ, Bình chẳng phải đã là gái có chồng rồi còn gì. Mà ngoài Quân ra, đã có khối gã si tình theo đuổi cô thì có lý gì cô không hiểu ra cái nhìn đắm đuối, những cử chỉ quan tâm ân cần của Nhân. Trong giây lát, Bình nhận ra có gì đó quen quen trong lời tỏ tình của Nhân, hình như chính Quân cũng đã từng nói với cô như thế thì phải. Cô nhoẽn miệng cười làm tin Nhân đập loạn xạ. Không hồi hộp sao được, hình như Nhân đang mừng quýnh lên thì phải. Mình tỏ tình mà người ta cười bẽn lẽn thế kia thì chẳng phải là người ta đồng ý rồi còn gì. Làm sao Nhân biết được người ta đang cười chuyện của người ta. Nhân thấy thèm quá cái cười ấy, đôi môi ấy, hơi thở dịu dàng ấy. Cậu khẽ đặt lên môi Bình cái hôn của chàng trai mới yêu lần đầu ở tuổi hai lăm tươi trẻ tràn trề.
“Bốp”
“Cậu làm chi rứa?”
Bình lùi lại, giọng đầy tức giận trước vẽ bất ngờ ngây thơ của Nhân “Cậu Nhân, tui đã nói với cậu rồi hè! Tui đã có chồng con rồi. Nếu xét về tuổi thọ, cậu còn kém tôi ít nhất bốn đến năm tuổi. Nếu xét về tuổi đời, tôi đã có gia đình trong khi cậu vẫn là một gã trai tơ. Cậu đùa với tôi như rứa mà được à!”
Bình quay đi bỏ Nhân đứng chết trân phía sau cổng.
Nhân đổ xuống như bao kẻ si tình. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy, nụ cười tỏa nắng cùng dáng hình thanh mảnh của Bình níu chặt đầu óc Nhân quây cuồng, chao đảo. “Mày điên thật rồi Nhân ơi! Cả tỉ tỉ cô gái đương xuân ngoài kia răng mày không nhớ lại nhớ người đã “yên bề gia thất” hở Nhân”. Nhân dằn vặt lòng mình và cả thể xác tưởng chừng đã rắn rỏi của mình.

Bình quên Nhân như quên khóa học nấu ăn bất chợt nọ để vùi đầu vào bao bản dịch không đầu, không cuối. Đó chỉ là những gì Bình nghĩ. Nhân kia rồi, lặng lẽ đứng đợi để được nhìn cô đi, về. Gã trai ấy có ý gì thế nhỉ, Sao lại đến gặp Bình lúc này, chẳng phải Bình đã nói rất rõ rồi sao? Hay là Nhân vẫn chưa tin những gì Bình nói mà chỉ xem đó như một trò đùa. “Không! Nhân tin nhưng đâu có nghĩa Bình có chồng thì tui không được quyền yêu Bình. Mặc kệ Bình có yêu tui hay không, nhưng không ai cản được tui yêu em”. Bình thật không tin vào tai mình hay cả những gì Nhân đang nói với cô. Nhưng cậu ấy đã đến đây và cậu ấy sẽ biết Bình đang có cả bầu trời hạnh phúc trong con hẽm cụt này.
Mỗi ngày, Nhân lại đến đứng lặng nhìn giậu tigon phớt hồng trước cổng nhà Bình mà lòng buồn rười rượi. Mấy độ, Bình cố tình nói cười rộn ràng cùng chồng phía trong giậu tigon như nhắn nhủ cùng Nhân “tui đang hạnh phúc, Nhân hãy về đi, về với bao cuộc tình trọn vẹn đang chờ cậu ở ngoài kia”.
Nhân hiểu mà, hiểu tất cả và Nhân có muốn đến đó đâu nhưng đôi chân vẫn vô tâm đưa cậu đến đó mỗi ngày, tim cậu vẫn rạo rực mong mỏi được nhìn Bình rồi đau nhói khi cô tay trong tay cùng chồng. Duyên nợ gì lại để Nhân gặp Bình trong cuộc tình trớ trêu thế này. Làm người thứ ba thừa thải sao cay đắng quá.
Rồi mùa xây dựng dồn dập lại về. Quân đi luôn. Thì phải đi chứ, vô lẽ chỉ quẫn quanh bên nhau, nhìn nhau mà sống. Làm kỹ sư xây dựng đành phải vậy thôi. Ngắn thì mươi ngày, nữa tháng, dài thì đôi ba tháng mới có dịp ghé nhà thăm vợ con. Bình cô đơn một mình cun cút cùng bé Bơ.
Ngày sinh nhật của Bình, Quân chỉ kịp gọi một cuộc điện thoại ngắn ngủi “Chúc mừng sinh nhật em! Anh nhớ hai mẹ con nhiều lắm. Hôm nào về anh sẽ bù cho hai mẹ con”. Bình cười, ư hử mà lòng trống vắng đến lạ. Nói bù là bù được hay sao, vậy những ngày tháng quạnh quẽ mà Bình đang âm thầm chịu đựng này sẽ bù vào đâu, tuổi xuân của Bình sẽ bù vào đâu. Nhưng Bình có lý do gì để giận chồng bây giờ trong khi Quân đang mãi miết chịu đựng bao vất vả ngoài kia chỉ mong đem lại cuộc sống hạnh phúc cho gia đình. Cô giận thay cho bản tính nũng nịu, đỏng đảnh của mình.
Chuông cổng đổ vội. Nhân đứng đó với chiếc bánh kem socola mà chưa bao giờ Bình có thể chối từ. Chủ nhà run run đón nhận món quà sinh nhật từ tay vị khách không mời để ngọn nến tỏa lên những tia hồng ấm áp.
Vậy là, Nhân biết tất cả những gì thuộc về Bình từ ngày sinh nhật, món bánh kem ưa thích, mùi nến thơm và cả những giây phút cô đơn đến chạnh lòng. Hay chỉ đơn giản là chiếc dù đủ rộng cho chiều đón con muộn trời lại đổ cơn mưa giông bất chợt. Còn bao nhiêu ngày lễ mà Quân vắng nhà, Nhân không quên đặt dưới chân giậu tigon bó hồng vàng rực rỡ.

Trời trở mùa, những cơn gió độc quật Bình ngã dài cùng cơn sốt triền miên. Có lẽ phổi Bình đang xưng phù lên. Quân vẫn ở đâu đó với công trình đang dang dở. “Quân ơi! Em cần anh, em nhớ anh nhiều lắm, Quân ơi!”
Nhân đến, lặng lẽ đón bé Bơ ở đầu cổng vào mỗi sáng và trả lại đó lúc tan tầm. Dưới chân dậu tigon có thêm camen cháo, vài lốc sữa, giỏ trái cây, mấy món thuốc Nam như gừng tươi ngâm mật ong rừng, nén rim đường phèn, quật chưng, nắm lá xông mà Nhân phải chạy xe ra tít ngoài ngoại ô để hái.
Nhân cứ thế, kiên nhẫn chờ đợi, lặng lẽ chăm sóc Bình mà chưa từng đòi hỏi từ cô một lời cảm ơn, một câu thăm hỏi hay một nụ cười dành riêng cho cậu. Hàng trăm tin nhắn, hàng ngàn tin nhắn dằng dặc những thông điệp đều đặn lặp đi lặp lại bao ngày, những thông điệp không cần chứa đựng trong câu chữ hay ký tự. Và một tin nhắn hồi âm gọn gẽ “Chờ chi vậy hở Nhân, biết đến bao giờ mà chờ với đợi”.
Có lẽ, đó là lúc con tim Bình bắt đầu đập loạn nhịp trở lại như ngày đầu mới biết yêu. Những chờ đợi, lo lắng ân cần hay chỉ là cái nhìn âu yếm của Nhân cứ thấm mãi, thấm mãi vào từng thớ thịt, từng giác quan, mạch máu vẫn còn khao khát yêu đương của Bình. Dường như, Nhân đang lấp dần khoảng trống mà Quân tự tạo ra trong Bình bằng những ngày tháng cô đơn triền miên, bằng những lo toan cho sự nghiệp của riêng anh. Bằng bao ngày công tác đằng đẵng, những buổi nhậu bí tỉ với bạn bè hay cả những bản dự án, thiết kế thi công. Tất cả đều lấy đi từ khoảng thời gian thơ mộng mà anh từng dành cho Bình.
Bình vẫn về bên Quân dịu dàng đúng nghĩa. Với Nhân, khoảng cách của giậu tigon phớt hồng hãy còn nguyên vẹn. Chỉ có Quân và mỗi mình Quân nhận ra, chiều nay, nụ cười Bình dành cho anh sao xa xăm quá đỗi. Xa xăm như dáng Bình lặng lẽ ngoài ban công, nơi đã là của riêng anh và cô bao ngày. Xa xăm như ánh nhìn của Bình về phía đầu con hẽm, phía của những chiếc tủ bánh kem bóng mượt. Và ở đó, mỗi ngày Bình ghé qua mua một chiếc bánh kem socola ngọt lịm trang trí đóa hồng vàng rực. Nhưng cả người mua và người bán chưa bao giờ nói với nhau một lời hay gần nhau hơn một chút. Riêng có sóng mắt là đằm thắm, đôi khi da diết, quấn chặt lấy nhau như nụ cười Bình dành cho Quân hôm nào.
                                                                  Xuân Võ

"Em muốn sinh con"!. Khương ngái ngủ: "Bao giờ?". Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ...
***

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi "đối tượng" là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.
Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: "Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô".
Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: "Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô".
Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: "Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi".
Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. "Em trêu tôi đấy à?", Hân gằn giọng.
Khương tỉnh queo: "Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ", Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.
***
Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: "Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?".
Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: "Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh".
"Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ", Khương đốp chát lại.
"Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi", Hân phản bác.
Khương gân cổ cãi: "Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?". "Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!". "Vậy có rảnh để yêu không?". "Không, chỉ rảnh để cưới thôi".
Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may...
Đột ngột, Khương lên tiếng: "Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới".
Hân sa sầm nét mặt: "Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!".
Khương vẫn kiên nhẫn: "Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết".
Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!
***

Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: "Em muốn sinh con", Khương ngái ngủ: "Bao giờ?".
Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: "Em đùa à?".
"Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con". Khương im lặng. Hân lại tiếp: "Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu".
Khương vẫn im lặng.
"Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông". Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.
Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.
Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: "Mình cưới nhé!". Hân tưởng mình nghe lầm: "Sao?". Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: "Đám cưới, anh nói là mình làm đám cưới". Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước tình huống này.
Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh: "Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân".
Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân: "Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng" và anh hôn cô thật nồng nàn.
Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin cưới. Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.
***
Khương chỉ mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương đưa mắt "chiếu tướng" cô từ đầu đến chân mình.
Cô chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.
Sau mấy phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi: "Cháu là người ở đâu?". "Dạ, cháu sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu ở đây thôi ạ".
"Sao cháu không đi theo họ?".
"Dạ, tại vì cháu thích ở Việt Nam", Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.
"Cháu bao tuổi rồi?".
Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình, trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh.
Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu: "Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ".
Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng: "Tuổi Dần thì không được, không cưới xin gì cả". Khương thảng thốt: "Sao vậy mẹ?".
Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà".
Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được".
Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi cưới". Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái nào chịu điều kiện vô lý này.
Khương cũng đắc thắng đáp ngay mà quên mất điều mình đang cố giấu: "Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi". Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng: "Thôi rồi".
Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ. Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.
Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn ông.
***
Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương cũng là 28 Tết.
Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. Hands nhỏ, có chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vào chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn ấy, đối diện với mẹ Khương.
Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng: "Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?".
Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp: "Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý".
Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi: "Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều gì?". Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao không thể thốt nên lời. Mẹ Khương mỉm cười ý nhị: "Cháu không đủ can đảm để trả lời vì tình yêu, đúng không?". Hân mím chặt môi: "Bác muốn nói gì?".
Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh: "Bác muốn cháu chủ động rời xa Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì cả. Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng trải và có chút nhan sắc. Sao? Cháu có tự tin để thử không?".
Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang nghĩ: "Quyết định như vậy, bác nhé!".
***

Một năm trôi qua, Hân đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là 28 Tết. "Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó đây?", Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.
Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng.
Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại, thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào khác mà Khương có thể tìm đến. Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha Trang đến Hà Nội, Sa Pa... Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô đơn đang giày vò mình.
Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu của anh. Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng trên Facebook lời van xin tha thiết: "Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt anh nữa!". Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua.
Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.
Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời của Khương.
Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và nhếch mép: "Đàn ông..." nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa chọn.
Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ rơi cô chỉ vì hai chữ "tuổi Dần". Với những người tình sau, Hân chẳng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi!
Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc. Máy bay bà già thì đã sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại Khương.
***
Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô đang đến Hands. Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.
Hands không khác một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa sổ...
Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh. Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô muốn tìm.
Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc vắng khách.
Cô phục vụ ái ngại hỏi: "Chị không sao chứ?". Hân lắc đầu, cố pha trò: "Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng nhưng lại bị cho leo cây".
Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán: "à, thì ra là chị" rồi quày quả đi về phía quầy bar. Cô gái trở lại với một chiếc máy MP3 và bảo: "Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây".
Hân đón chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. Tay run run, cô gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở thật gần: "Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất hiện nhưng tất cả đều công cốc".
Anh tự hỏi mình đã làm gì sai để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa. Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc".

Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy.
Không thể như thế! Mình phải ra sân bay", Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm.
Cô luýnh quýnh chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài. "Mình và Khương không thể kết thúc như vậy, không thể", Hân bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô và giọng Khương thầm thì: "Em là cọp mà sao mít ướt thế? Anh mới trêu một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?".
Hân lắp bắp:"Anh... anh... không phải là anh...". Khương mỉm cười dịu dàng: "Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với anh câu nào".
Anh biết hết rồi sao?".
Sáng nay, mẹ đã kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa. Về nhà thôi em, mẹ đã làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó".
Hân cứ tưởng như mình đang mơ. Cô khẽ dụi đầu vào ngực Khương, miệng cười mà mắt đỏ hoe. Những bao lì xì đỏ đính lục lạc đang đong đưa reo vui như chia sẻ niềm hạnh phúc cùng họ. Mùa xuân đã ở khắp mọi nơi. 

"Em muốn sinh con"!. Khương ngái ngủ: "Bao giờ?". Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ...
***

Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi "đối tượng" là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.
Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: "Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô".
Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: "Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô".
Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: "Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi".
Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. "Em trêu tôi đấy à?", Hân gằn giọng.
Khương tỉnh queo: "Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ", Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.
***
Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: "Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?".
Hân tự rủa sả mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: "Trừ khi em tẩy được cả giấy khai sinh".
"Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ", Khương đốp chát lại.
"Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi", Hân phản bác.
Khương gân cổ cãi: "Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không? Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua chuyện tuổi tác, được không?". "Chị không rảnh để chơi với em, nhóc à!". "Vậy có rảnh để yêu không?". "Không, chỉ rảnh để cưới thôi".
Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ may...
Đột ngột, Khương lên tiếng: "Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới".
Hân sa sầm nét mặt: "Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!".
Khương vẫn kiên nhẫn: "Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng. Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi, anh cũng không sợ bị em khắc chết".
Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!
***

Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương, thì thầm: "Em muốn sinh con", Khương ngái ngủ: "Bao giờ?".
Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su". Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: "Em đùa à?".
"Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con". Khương im lặng. Hân lại tiếp: "Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu".
Khương vẫn im lặng.
"Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông". Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.
Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.
Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: "Mình cưới nhé!". Hân tưởng mình nghe lầm: "Sao?". Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: "Đám cưới, anh nói là mình làm đám cưới". Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước tình huống này.
Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không đùa. Hân khinh khỉnh: "Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân".
Khương bật cười, dụi đầu vào ngực Hân: "Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao? Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng" và anh hôn cô thật nồng nàn.
Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin cưới. Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.
***
Khương chỉ mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương đưa mắt "chiếu tướng" cô từ đầu đến chân mình.
Cô chưa từng biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.
Sau mấy phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi: "Cháu là người ở đâu?". "Dạ, cháu sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu ở đây thôi ạ".
"Sao cháu không đi theo họ?".
"Dạ, tại vì cháu thích ở Việt Nam", Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.
"Cháu bao tuổi rồi?".
Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình, trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh.
Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu: "Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ".
Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng: "Tuổi Dần thì không được, không cưới xin gì cả". Khương thảng thốt: "Sao vậy mẹ?".
Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà".
Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được".
Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi cưới". Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái nào chịu điều kiện vô lý này.
Khương cũng đắc thắng đáp ngay mà quên mất điều mình đang cố giấu: "Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi". Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng: "Thôi rồi".
Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ. Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên nhẫn cho anh thêm thời gian.
Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn ông.
***
Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương cũng là 28 Tết.
Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. Hands nhỏ, có chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vào chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn ấy, đối diện với mẹ Khương.
Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng: "Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?".
Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp: "Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý".
Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi: "Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều gì?". Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao không thể thốt nên lời. Mẹ Khương mỉm cười ý nhị: "Cháu không đủ can đảm để trả lời vì tình yêu, đúng không?". Hân mím chặt môi: "Bác muốn nói gì?".
Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh: "Bác muốn cháu chủ động rời xa Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì cả. Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng trải và có chút nhan sắc. Sao? Cháu có tự tin để thử không?".
Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang nghĩ: "Quyết định như vậy, bác nhé!".
***

Một năm trôi qua, Hân đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là 28 Tết. "Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó đây?", Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.
Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng.
Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại, thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào khác mà Khương có thể tìm đến. Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha Trang đến Hà Nội, Sa Pa... Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô đơn đang giày vò mình.
Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt trũng sâu của anh. Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng trên Facebook lời van xin tha thiết: "Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt anh nữa!". Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua.
Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.
Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời của Khương.
Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và nhếch mép: "Đàn ông..." nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa chọn.
Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ rơi cô chỉ vì hai chữ "tuổi Dần". Với những người tình sau, Hân chẳng bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi!
Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc. Máy bay bà già thì đã sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại Khương.
***
Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô đang đến Hands. Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.
Hands không khác một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa sổ...
Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh. Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô muốn tìm.
Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc vắng khách.
Cô phục vụ ái ngại hỏi: "Chị không sao chứ?". Hân lắc đầu, cố pha trò: "Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng nhưng lại bị cho leo cây".
Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán: "à, thì ra là chị" rồi quày quả đi về phía quầy bar. Cô gái trở lại với một chiếc máy MP3 và bảo: "Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây".
Hân đón chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. Tay run run, cô gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở thật gần: "Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất hiện nhưng tất cả đều công cốc".
Anh tự hỏi mình đã làm gì sai để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa. Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc".

Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy.
Không thể như thế! Mình phải ra sân bay", Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm.
Cô luýnh quýnh chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài. "Mình và Khương không thể kết thúc như vậy, không thể", Hân bật khóc ngon lành như một đứa trẻ.
Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô và giọng Khương thầm thì: "Em là cọp mà sao mít ướt thế? Anh mới trêu một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?".
Hân lắp bắp:"Anh... anh... không phải là anh...". Khương mỉm cười dịu dàng: "Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với anh câu nào".
Anh biết hết rồi sao?".
Sáng nay, mẹ đã kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa. Về nhà thôi em, mẹ đã làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó".
Hân cứ tưởng như mình đang mơ. Cô khẽ dụi đầu vào ngực Khương, miệng cười mà mắt đỏ hoe. Những bao lì xì đỏ đính lục lạc đang đong đưa reo vui như chia sẻ niềm hạnh phúc cùng họ. Mùa xuân đã ở khắp mọi nơi. 

“Chỉ một phút duy nhât nó biết được một sự thật phũ phàng. Người mà nó yêu thương thật ra là chị họ của mình”
***
Ngày xếp lớp ,nó được cô giáo phân ngồi cạnh con nhỏ. Nó nhất quyết không đồng ý với đầy đủ lý do biện minh. Này là ngôi gần con gái không tự nhiên, này là ngồi gần dể gây hiểu lầm...Dù có đưa ra ngàn trăm lý do nhưng cô vẫn một mực bắt nó phải ngồi cạnh con nhỏ ấy. Mặt nó nhăn nhó không hài lòng với sự sắp xếp của cô.
Nó trở thành trung tâm của lớp, mọi con mắt đổ xô vào nó. Đứa này thì cười, đứa kia thì bình luận làm xôn xao lớp học.
Lủi thủi ôm cặp xuống chổ được định sẵn trên tay cầm một viên phấn. Cả lớp ngạc nhiên. Mọi người dõi theo hành động nó lúc này.
Nó đem phấn vạch “ranh giới”. Bên này thuộc quyền sở hữu của mình, bên kia thuộc quyền sở hữu của con nhỏ kia. Không ai được xâm phạm địa phận của chủ sở hữu.
Cả lớp thêm một trận cười đau bụng nữa.

Ba ngày trôi qua vạch trắng đó quả nhiên có uy lực ghê gớm bất khả xâm phạm không ai phá vỡ được kể cả người tạo ra.
***
Sự quan tâm là “chìa khóa” giải mã “ranh giới”.
Hôm đó, nó bị sốt nặng, toàn thân đổ mồ hôi, mặt mày xanh tái lại nằm gục xuống bàn. Cả lớp đang nghe cô giáo giảng bài chẳng ai để ý đến nó cả. Một giọng nói nhẹ nhàng:
“Bạn làm sao vậy?”
Nó không ngờ con nhỏ đó quan tâm mình.
“Không sao. Mình không chết được đâu. Bạn yên tâm!” - Nó cố tỏ ra lạnh lùng.
Nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng của con nhỏ, nó chạnh lòng. Nó cảm thấy xấu hổ vì những hành động mà nó gây ra.
Lớp học vẫn im ắng ngoài tiếng giảng bài của cô. Lần đầu tiên nó nhìn kĩ đứa con gái. Con nhỏ có làn da ngăm ngăm, mặt trái xoan má lúm đồng tiền, mái tóc đen bóng bồng bềnh...Thật đẹp - Nó cười.
- Bạn tên gì? - Nó hỏi.
- Mình tên Hồng.
- Hồng. Cái tên đẹp đấy!!!
Thấy nó khen Hồng e thẹn quay mặt sang bên kia, hai gò má đỏ ửng lên ánh nắng rọi vào.
Nó gục xuống bàn...
...
Không biết đã ngủ bao lâu rồi khi mở mắt nó thấy mờ mờ hình bóng đang thấp thỏm không yên của Hồng cứ đi qua đi lại bên của sổ.
- Nằm im. Bác sĩ nói không được cử động. - Hồng hoảng hốt.
- Hóa ra đang trong bệnh viện à? - Nó bỉnh thản trả lời.
Cha mẹ khi nghe giọng nó vội chạy vào.
- Thằng quỷ, cười cái gì. May nhờ Hồng hét lên thầy đưa xuống đây kịp. Không thì....
 -Hồng là ân nhân của mình rồi. - Nó cười cười.
- Thấy bạn gặp nạn thì ai cũng vậy thôi. - Hồng đáp thản nhiên. - Không sao là tốt rồi! Hồng về đây. Con chào cô chú!
- Chào con!
Toàn thân nó mệt rã rời.  “Áng mây Hồng đang lửng lờ trôi về núi”....
Nó tìm được “ánh sáng” trong bức tranh màu nhiệm. Nó thay đổi nhanh như chong chóng đang quay trong gió trên một ngồi đồi. Chong chóng đủ màu sắc...Hồng, đỏ, tím, vàng...

***
Hôm nay, nó đi học lại, khác với mọi ngày nó hớn hở đảo mắt nhìn khung cảnh xung quanh mình. Cỏ cây hoa lá, mái trường, ngay cả áng mây xa tít chân trời...nó cũng không để vụt khỏi tầm mắt...
Những ngày sau đó, những trang giấy trắng sau tập vở là nhưng câu thơ do nó tự sáng tác. Nó không còn thiết tha gì đến bài giảng của thầy cô nữa. Trong lớp học, nó nhìn xa xăm qua khung cửa kính. Ánh mắt nó nhìn thấu tận trời xanh xuyên qua không gian, thời gian. Nó lắng nghe thật sâu từng âm thanh phát ra trong ngọn gió thu hôn nhẹ trên vòm lá...Nó tưởng tượng những gì ngọt ngào nhất có thể, để viết lên những câu thơ “tuyệt bút” dành tặng cho Hồng.
Có một lần, đang gởi hồn phía chân mây thì thầy gọi nó đứng dậy lên bảng làm bài tập.
- Nguyễn Nhật Nam, lên bảng làm bài tập về nhà
- Dạ...dạ !Thưa thầy...em không làm được.
Điểm 0 đầu tiên cho bài thơ số 8. Nó buồn lắm những nghĩ đến viễn cảnh được nắm tay Hồng tung tăng trên con đường phía trước. - Nó cười trong lòng.
- Nam sao lại không lo học hành mà suốt ngày viết cái gì không vậy? - Hồng nhăn nhó.
Biết nói làm sao, chẳng lẽ nói là tôi đang viết thơ tình tặng bà ư! Nó gãi đầu cười không nói gì.
Rồi điểm 1, 2, 3...cho những bài thơ tiếp theo. Nó vẫn bình thường nhưng lúc này Hồng không nhịn được nữa.
- Đưa tập vở đây xem ông viết cái gì mà không lo học nào? - Hồng quay sang giật tập vở nó.
- Bí mật. - Nó giật lại.
- Bí mật cái gì, đưa đây. - Hồng giật mạnh hơn.
- Đã bảo là bí mật mà.
Thấy cả lớp nhìn,thầy ngưng giảng bài cả hai mới hết giật quyển vở. Đứng dậy xin lỗi thầy và cả lớp. Ngồi xuống. Không ai nói với ai tiếng nào nữa. Thầy cũng chằng quan tâm là có chuyện gì chỉ nói vài câu trách móc rồi tiếp tục bài giảng.
Và đương nhiên, "vần thơ bí mật" vẫn chưa bị bại lộ.
***
Một phút bất cẩn “bí mật vần thơ” được phơi bày.
Sắp thi giữa kỳ nó nhờ Hồng viết những bài giảng của thầy cô mấy ngày nó nghĩ vì ốm. Nó quên mất những vần thơ được viết sau tập vở. Nó thản nhiên đưa Hồng cuốn vở có những bài thơ “bí mật”kia. Về đến nhà nó mới nhớ ra nhưng đã muộn. Nó cầu nguyện Hồng sẽ không biết được những câu thơ nó viết.
Thật không may cho nó, Hồng đã đọc và biết tất cả những gì bấy lâu nay nó xem là “Bí mật”.
- Nam, ông...lâu chưa? - Hồng ngượng ngùng.
- ...Lâu rồi - Nó ấp úng.
- ...thì cứ nói, làm gì mà thờ thẩn mây gió làm chi. - Hồng trêu yêu.
- Ai dám nói - Nó bức tóc gãi đầu.
- Nhát như thỏ ấy - Hồng cúi mặt xuống cười rúc rích.
Nó và Hồng thành một đôi.
***
Hạnh phúc như trong tranh tan biến một phút. Một phút duy nhất nó biết sự thật phủ phàng. Người mà nó yêu thương thật ra là chị họ của mình.
- Hồng, sao vậy?
- Chóng mặt quá Nam ơi.
- Thưa thầy bạn Hồng bị ốm.
- Ai xung phong chở bạn Hồng về. - Thầy cuống cuồng.
Đây là cơ hội tốt để thể hiện sự quan tâm của mình với Hồng đồng thời lấy cảm tình với bố mẹ Hồng. Một công đôi việc - Nó thầm nghĩ.
Suốt đoạn đường, nó hăng hái đạp theo sự chỉ dẫn của Hồng. Đạp mãi! Với ý nghĩ làm sao để thể hiện mình trước bố mẹ Hồng. Nó không thấy mệt kể cả dốc, ổ gà đang làm chậm vòng xe.
- Tới rồi, chạy xe gì mà hùng hục hùng hục thế?
- Sợ Hồng mệt nên đạp nhanh chút, không sao.
Nó bước xuống, dìu Hồng vào nhà.
- Cảm ơn con!
- Không có gì đâu ạ!- Nó cười tươi rói - Hồng mệt thì nghỉ đi cho khỏe, Nam về đây.
- Khoan!
- Hai bác gọi gì con ạ!
- Nhìn con quen lắm! Con ở đâu? Con ai?
- Dạ, con là con của ông Hạnh ở thôn 1 ạ!
- Ông nội con có phải là ông Thắng không?
- Dạ, phải!
- Trời,mày không biết tao thật hả! Mày gọi tao bằng cô, gọi Hồng bằng chị đó!
-Thật không ạ! - Nó cố gắng hỏi thật kĩ.
Nó không nghe nhầm, chính bố mẹ Hồng nói vậy, nó nên vui hay nên buồn?
 “Phải chi, “ranh giới” kia mãi bí ẩn, phải chi, “vần thơ bí mật” không bị Hồng phát hiện.
Mặt trời đã lặn từ lâu.
                                                                                                                                            Tiểu Lang

“Chỉ một phút duy nhât nó biết được một sự thật phũ phàng. Người mà nó yêu thương thật ra là chị họ của mình”
***
Ngày xếp lớp ,nó được cô giáo phân ngồi cạnh con nhỏ. Nó nhất quyết không đồng ý với đầy đủ lý do biện minh. Này là ngôi gần con gái không tự nhiên, này là ngồi gần dể gây hiểu lầm...Dù có đưa ra ngàn trăm lý do nhưng cô vẫn một mực bắt nó phải ngồi cạnh con nhỏ ấy. Mặt nó nhăn nhó không hài lòng với sự sắp xếp của cô.
Nó trở thành trung tâm của lớp, mọi con mắt đổ xô vào nó. Đứa này thì cười, đứa kia thì bình luận làm xôn xao lớp học.
Lủi thủi ôm cặp xuống chổ được định sẵn trên tay cầm một viên phấn. Cả lớp ngạc nhiên. Mọi người dõi theo hành động nó lúc này.
Nó đem phấn vạch “ranh giới”. Bên này thuộc quyền sở hữu của mình, bên kia thuộc quyền sở hữu của con nhỏ kia. Không ai được xâm phạm địa phận của chủ sở hữu.
Cả lớp thêm một trận cười đau bụng nữa.

Ba ngày trôi qua vạch trắng đó quả nhiên có uy lực ghê gớm bất khả xâm phạm không ai phá vỡ được kể cả người tạo ra.
***
Sự quan tâm là “chìa khóa” giải mã “ranh giới”.
Hôm đó, nó bị sốt nặng, toàn thân đổ mồ hôi, mặt mày xanh tái lại nằm gục xuống bàn. Cả lớp đang nghe cô giáo giảng bài chẳng ai để ý đến nó cả. Một giọng nói nhẹ nhàng:
“Bạn làm sao vậy?”
Nó không ngờ con nhỏ đó quan tâm mình.
“Không sao. Mình không chết được đâu. Bạn yên tâm!” - Nó cố tỏ ra lạnh lùng.
Nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng của con nhỏ, nó chạnh lòng. Nó cảm thấy xấu hổ vì những hành động mà nó gây ra.
Lớp học vẫn im ắng ngoài tiếng giảng bài của cô. Lần đầu tiên nó nhìn kĩ đứa con gái. Con nhỏ có làn da ngăm ngăm, mặt trái xoan má lúm đồng tiền, mái tóc đen bóng bồng bềnh...Thật đẹp - Nó cười.
- Bạn tên gì? - Nó hỏi.
- Mình tên Hồng.
- Hồng. Cái tên đẹp đấy!!!
Thấy nó khen Hồng e thẹn quay mặt sang bên kia, hai gò má đỏ ửng lên ánh nắng rọi vào.
Nó gục xuống bàn...
...
Không biết đã ngủ bao lâu rồi khi mở mắt nó thấy mờ mờ hình bóng đang thấp thỏm không yên của Hồng cứ đi qua đi lại bên của sổ.
- Nằm im. Bác sĩ nói không được cử động. - Hồng hoảng hốt.
- Hóa ra đang trong bệnh viện à? - Nó bỉnh thản trả lời.
Cha mẹ khi nghe giọng nó vội chạy vào.
- Thằng quỷ, cười cái gì. May nhờ Hồng hét lên thầy đưa xuống đây kịp. Không thì....
 -Hồng là ân nhân của mình rồi. - Nó cười cười.
- Thấy bạn gặp nạn thì ai cũng vậy thôi. - Hồng đáp thản nhiên. - Không sao là tốt rồi! Hồng về đây. Con chào cô chú!
- Chào con!
Toàn thân nó mệt rã rời.  “Áng mây Hồng đang lửng lờ trôi về núi”....
Nó tìm được “ánh sáng” trong bức tranh màu nhiệm. Nó thay đổi nhanh như chong chóng đang quay trong gió trên một ngồi đồi. Chong chóng đủ màu sắc...Hồng, đỏ, tím, vàng...

***
Hôm nay, nó đi học lại, khác với mọi ngày nó hớn hở đảo mắt nhìn khung cảnh xung quanh mình. Cỏ cây hoa lá, mái trường, ngay cả áng mây xa tít chân trời...nó cũng không để vụt khỏi tầm mắt...
Những ngày sau đó, những trang giấy trắng sau tập vở là nhưng câu thơ do nó tự sáng tác. Nó không còn thiết tha gì đến bài giảng của thầy cô nữa. Trong lớp học, nó nhìn xa xăm qua khung cửa kính. Ánh mắt nó nhìn thấu tận trời xanh xuyên qua không gian, thời gian. Nó lắng nghe thật sâu từng âm thanh phát ra trong ngọn gió thu hôn nhẹ trên vòm lá...Nó tưởng tượng những gì ngọt ngào nhất có thể, để viết lên những câu thơ “tuyệt bút” dành tặng cho Hồng.
Có một lần, đang gởi hồn phía chân mây thì thầy gọi nó đứng dậy lên bảng làm bài tập.
- Nguyễn Nhật Nam, lên bảng làm bài tập về nhà
- Dạ...dạ !Thưa thầy...em không làm được.
Điểm 0 đầu tiên cho bài thơ số 8. Nó buồn lắm những nghĩ đến viễn cảnh được nắm tay Hồng tung tăng trên con đường phía trước. - Nó cười trong lòng.
- Nam sao lại không lo học hành mà suốt ngày viết cái gì không vậy? - Hồng nhăn nhó.
Biết nói làm sao, chẳng lẽ nói là tôi đang viết thơ tình tặng bà ư! Nó gãi đầu cười không nói gì.
Rồi điểm 1, 2, 3...cho những bài thơ tiếp theo. Nó vẫn bình thường nhưng lúc này Hồng không nhịn được nữa.
- Đưa tập vở đây xem ông viết cái gì mà không lo học nào? - Hồng quay sang giật tập vở nó.
- Bí mật. - Nó giật lại.
- Bí mật cái gì, đưa đây. - Hồng giật mạnh hơn.
- Đã bảo là bí mật mà.
Thấy cả lớp nhìn,thầy ngưng giảng bài cả hai mới hết giật quyển vở. Đứng dậy xin lỗi thầy và cả lớp. Ngồi xuống. Không ai nói với ai tiếng nào nữa. Thầy cũng chằng quan tâm là có chuyện gì chỉ nói vài câu trách móc rồi tiếp tục bài giảng.
Và đương nhiên, "vần thơ bí mật" vẫn chưa bị bại lộ.
***
Một phút bất cẩn “bí mật vần thơ” được phơi bày.
Sắp thi giữa kỳ nó nhờ Hồng viết những bài giảng của thầy cô mấy ngày nó nghĩ vì ốm. Nó quên mất những vần thơ được viết sau tập vở. Nó thản nhiên đưa Hồng cuốn vở có những bài thơ “bí mật”kia. Về đến nhà nó mới nhớ ra nhưng đã muộn. Nó cầu nguyện Hồng sẽ không biết được những câu thơ nó viết.
Thật không may cho nó, Hồng đã đọc và biết tất cả những gì bấy lâu nay nó xem là “Bí mật”.
- Nam, ông...lâu chưa? - Hồng ngượng ngùng.
- ...Lâu rồi - Nó ấp úng.
- ...thì cứ nói, làm gì mà thờ thẩn mây gió làm chi. - Hồng trêu yêu.
- Ai dám nói - Nó bức tóc gãi đầu.
- Nhát như thỏ ấy - Hồng cúi mặt xuống cười rúc rích.
Nó và Hồng thành một đôi.
***
Hạnh phúc như trong tranh tan biến một phút. Một phút duy nhất nó biết sự thật phủ phàng. Người mà nó yêu thương thật ra là chị họ của mình.
- Hồng, sao vậy?
- Chóng mặt quá Nam ơi.
- Thưa thầy bạn Hồng bị ốm.
- Ai xung phong chở bạn Hồng về. - Thầy cuống cuồng.
Đây là cơ hội tốt để thể hiện sự quan tâm của mình với Hồng đồng thời lấy cảm tình với bố mẹ Hồng. Một công đôi việc - Nó thầm nghĩ.
Suốt đoạn đường, nó hăng hái đạp theo sự chỉ dẫn của Hồng. Đạp mãi! Với ý nghĩ làm sao để thể hiện mình trước bố mẹ Hồng. Nó không thấy mệt kể cả dốc, ổ gà đang làm chậm vòng xe.
- Tới rồi, chạy xe gì mà hùng hục hùng hục thế?
- Sợ Hồng mệt nên đạp nhanh chút, không sao.
Nó bước xuống, dìu Hồng vào nhà.
- Cảm ơn con!
- Không có gì đâu ạ!- Nó cười tươi rói - Hồng mệt thì nghỉ đi cho khỏe, Nam về đây.
- Khoan!
- Hai bác gọi gì con ạ!
- Nhìn con quen lắm! Con ở đâu? Con ai?
- Dạ, con là con của ông Hạnh ở thôn 1 ạ!
- Ông nội con có phải là ông Thắng không?
- Dạ, phải!
- Trời,mày không biết tao thật hả! Mày gọi tao bằng cô, gọi Hồng bằng chị đó!
-Thật không ạ! - Nó cố gắng hỏi thật kĩ.
Nó không nghe nhầm, chính bố mẹ Hồng nói vậy, nó nên vui hay nên buồn?
 “Phải chi, “ranh giới” kia mãi bí ẩn, phải chi, “vần thơ bí mật” không bị Hồng phát hiện.
Mặt trời đã lặn từ lâu.
                                                                                                                                            Tiểu Lang

Thứ Tư, 22 tháng 5, 2013


Audio - Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định mệnh mang gã đến sẽ không bao giờ mang gã đi đâu. Và tình yêu này sẽ là mãi mãi!
***



- Vì sao anh yêu em?
- Anh không biết!
- Em không có điểm nào để anh yêu ư?
- Có chứ! Có quá nhiều lí do để anh yêu em, và anh không biết phải chọn một câu trả lời nào cả.
- Em cũng yêu anh nhiều như thế đấy!
Cô gái ôm chàng trai vào lòng, họ siết chặt lẫn nhau, hơi ấm tràn ngập trong hai trái tim đang rạo rực và nồng cháy yêu thương. Chẳng có gì có thể ngăn cản tình yêu của họ vào lúc này. Tuy nhiên, có một thứ mà không thể nói trước được. Đó là thời gian.

Ba tháng sau.
- Vì sao anh không còn yêu em?
- Anh không biết!
- Vì có quá nhiều lí do sao?
- Không! Chẳng có lí do nào để anh không yêu em cả?
- Thế vì sao chúng mình chia tay?
- ...
- Sao anh im lặng? Em... em không muốn khóc trước mắt anh đâu... Nhưng xin hãy cho em một lí do... lí do chúng mình chia tay?
- Anh không thể cho em chính xác câu trả lời... Thời gian sẽ cho em biết tất cả... Nhưng lúc này, để nói một lí do chia tay, anh chỉ biết nói là do định mệnh.
Chàng trai lặng lẽ bước đi, bỏ mặc cô gái lại một mình trên một cánh đồng đầy gió. Cô gái khụy gối, giọt nước mắt nghiêng nghiêng bay theo gió rồi vỡ tan trên ngọn cỏ xanh rì. Chuyện tình của họ cũng tan vỡ trong đau đớn và tiếc nuối. Vì sao? Vì định mệnh phải chia tay ư? Đó là một lí do vô lí và đáng sợ nhất trần đời.
***
Một năm sau.
Đến lúc này Hân đã biết chính xác vì sao Phong nói lời chia tay với cô trên cánh đồng cỏ nhuộm nỗi buồn xưa ấy. Phong cắt liên lạc với Hân để nhập viện vì căn bệnh ung thư mà sự sống chỉ đếm từng ngày. Phong đã đi rồi, định mệnh đã mang anh ấy đi mãi mãi. Nỗi đau nhân lên trong lòng Hân gấp bội.
Day dứt trong những đêm không ngủ, khi chợp mắt lại dằn vặt trong những giấc mơ. Cuộc sống của Hân chìm dần trong sâu thẳm những đau khổ. Trái tim cô như đã tuyệt vọng vì tình yêu.
***
Hai năm sau.
Hân vẫn trầm lặng. Người ta rất ít khi thấy nụ cười nở trên môi cô. Ngoài giờ lên lớp, Hân chỉ quanh quẩn thư viện đọc sách, rồi đi cà phê một mình, nghe nhạc và đọc sách một mình. Dư âm của một câu chuyện tình dang dở vẫn còn đọng trong tâm trí cô. Khó một ai có thể vén màn sương mờ bao phủ quanh Hân để ánh sáng soi rọi lấy tâm hồn cô.
Tuy nhiên, điều kì diệu là có một người, một trái tim nồng nhiệt đã làm ấm lên một trái tim còn vương lạnh lẽo. Đó là gã.
Gã học cùng lớp đại học với cô, tất nhiên hôm nào lên lớp gã cũng lảng vảng trước mắt cô. Một gã trắng trẻo, mang cặp kính cận dày cộp, có quả tóc mái ngô ngố. Gã bảnh trai nhưng mang vẻ ngù ngờ của của một tay mọt sách. Gã mê sách thật. Hân vào thư viện hôm nào cũng gặp gã, luôn ngồi cái bàn đầu tiên của dãy thứ hai, đối diện với bàn mà Hân hay ngồi.
Mỗi lần Hân ngơi đọc sách và ngước lên cũng thấy cái bản mặt gã cười nhăn nhở. Cái răng khểnh chìa ra như răng chuột thế mà tụi bạn cô bảo gã cười duyên. Hân không quan tâm. Cô dành thời gian để tập trung vào trang sách hơn là bận tân về gã.
Nhưng gã ngày càng một xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của Hân, lởn vởn như một cái đuôi khiến cô khó chịu. Ở trường với thư viện không nói làm gì, đi cà phê gã cũng chọn đúng quán cô thích, đến đúng lúc những giờ cô ngồi đó và ra vẻ tình cờ. Một tuần tình cờ ba bốn lần, phá tan cái khoảng lặng suy tư của người ta ai mà chả tức.


Một hôm, Hân bèn nói thẳng vào mặt gã:
- Sao cậu cứ bám theo tôi như cái đuôi vậy?
- Đâu - Gã ngơ ngác - Tình cờ mà!
- Tình cờ hay thật! Lần sau tình cờ thì đi xa xa chỗ tôi nhé, đừng để tôi thấy mặt cậu. Khó chịu lắm!
- Ừ! Biết rồi - Mặt gã tiu nghỉu như một đứa trẻ bị bố mẹ cấm không cho ăn kẹo vậy.
Mắng gã xong, Hân thấy mình hơi nặng lời, nhưng nhìn mặt gã lại thấy buồn cười không chịu được. Mặc dù là cười thầm nhưng đó cũng tính là một nụ cười hiếm hoi của Hân trong hai năm qua. Việc còn lại bây giờ là xem gã mặt dày đến mức nào?
Có thay đổi thật. Đi thư viện, gã không ngồi đối diện với Hân nữa. Gã ngồi phía sau Hân, tận cái bàn cuối cách chỗ Hân ngồi cả chục cái bàn. Gặp Hân gã vẫn cười nhưng chỉ mỉm cười gật đầu tỏ vẻ quen biết rồi lướt qua Hân thật nhanh. "Gã này cũng không đến nỗi mặt dày như mình tưởng" - Hân nghĩ bụng.
Nhưng có lẽ Hân hơi chủ quan chăng? Đi cà phê lại thấy mặt gã!
Hân thấy nụ cười bí ẩn của gã khi đi qua Hân, vẫn gật đầu tỏ vẻ quen biết. Lúc Hân ngồi vào bàn, gọi một li cà phê sữa, thì gã đã yên vị trên chiếc dương cầm đặt ở giữa quán. Vị trí đó mọi ngày có một cô gái xinh đẹp hay chơi. Gã này đàn chắc cả quán bỏ chạy mất.
Không! Khi những ngón tay thon dài của gã lướt trên phím đàn thì cả quán lặng đi trước trước tiếng đàn du dương phát ra từ đó. Tiếng đàn trầm bổng của gã lúc êm đềm như một đám mây bồng bềnh trôi nhẹ, lúc lại dạt dào như con sóng vỗ bờ. Tiếng đàn quyện vào hương cà phê nóng hổi khiến Hân có cảm giác cà phê hôm nay đậm đà và thi vị hơn. Gã chơi còn hay hơn cả cô gái vẫn thường chơi ở đây. Hân ngạc nhiên vì nam sinh khoa báo chí lại có người chơi đàn hay như vậy.
Lúc Hân ra về, gã vẫn mải mê với những nốt nhạc. Khi cô ra bước ra phố tiếng đàn còn âm hưởng vọng lại.
Hôm sau, khi Hân đến tiếng đàn của gã đã vang lên rồi. Vẫn những khuôn mặt hôm qua ngồi trong quán, họ dẫn thêm vài người quen, có lẽ tiếng đàn của gã đã mang lại sức hút với họ, như Hân vậy. Hân hỏi chị phục vụ về gã, chị ta bảo trước em gái gã chơi nhạc thuê ở đây, do có việc bận nên gã chơi thay. Bản nhạc hôm nay mà gã chơi khác hôm qua, trong trẻo và tươi vui, nó khiến vị cà phê thanh đạm hơn, người uống cà phê cũng có chút gì đó vui hơn. Có hai khách hàng là nữ ngồi bàn bên cạnh Hân tấm tắc khen nhạc hay.
Bất giác, Hân chợt nhớ là mình quên mất một điều là đi cà phê để tìm khoảng lặng, thay vào đó tiếng đàn lại đưa cô vào cuộc sống muôn màu. Gã ngơi đàn một lúc, Hân gọi gã đến nói chuyện. Gã ngồi vào bàn với vẻ bình thản đến lạ. Gã cười:
- Đây không phải tình cờ!
- Ờ! Thì ai bảo sao. Người ta chỉ muốn nói chuyện với nhạc công một chút thôi.
- Nhạc công hả? Cậu cứ gọi tớ là người yêu đàn!
- Cậu chơi đàn lâu chưa?
- Từ nhỏ. Mẹ tớ là giáo viên dạy đàn. Phỏng vấn tiếp đi - Gã hí hửng.
- Ờ! Cậu chơi thay em gái cậu à? Mà cậu chơi đàn còn hay hơn cả em gái cậu đấy.
- Ờ! Nó bận thi vào học viện âm nhạc. Mỗi người, từ người chơi đàn đến người nghe đều có sự rung động về tâm hồn khác nhau nên khó có thể đánh giá chính xác được. Nhưng về thời gian chơi đàn, tớ tập đàn trước nó ba năm. Tiếp đi!
Hân chau mày vì cách nói chuyện của gã. Gã làm như gã là người nổi tiếng được phỏng vấn không bằng. Cô hắng giọng:
- Rồi! Coi như cậu có tài năng. Thôi người ta về đây!
- Ờ! Mai lại đến chứ!
- Không biết! Mà lần sau bỏ cái kiểu "Ờ" bắt chước như thế đi nhé. Vớ va vớ vẩn!
Gã tròn xoe mắt trước sự tức giận từ đâu kéo đến của Hân. Gã cười trừ. Nhìn Hân đi hẳn, gã lại ngồi vào chơi đàn và phiêu với những nốt nhạc.

Một hôm, tan học xong, Hân vào thư viện mượn sách. Lúc ra về thì mưa rào rào đổ nước. Trời tối, không mang ô, áo mưa, Hân nóng ruột chờ đợi và đang có ý định gửi lại sách vở rồi đội mưa về. Chớp lóe lên, sấm dậy đùng đùng, Hân hơi sợ.
Bỗng có một người ướt như chuột lột, đầu đội mũ bảo hiểm kiểu nồi cơm điện (có kính che mặt) từ cơn mưa bước đến phía cô. Người đó bước ra từ bóng tối, không rõ mặt, một cảm giác rùng rợn lạnh toát chạy dọc sống lưng Hân. Người đó sẽ làm gì Hân? Có nên chạy và gào thét thật to cho cô thủ thư biết.
Hãy khoan! Người đó đến trước mặt Hân, nhẹ nhàng đặt một cái ô vào tay cô rồi lặng lẽ bước vào cơn mưa.
Hân thở phào, đăm đăm nhìn về phía người đó mà quên mất nói lời cảm ơn. Người đó có dáng vẻ của một người con trai, đây có phải là chàng trai đến từ cơn mưa trong tiểu thuyết. Cái lưng nhìn quen quen. Ôi biết rồi, cái quần dính kẹo cao su chỉ có thể là gã. Hôm nay, gã chẳng kêu oai oái vì bị một đứa con trai trong lớp đặt bẫy kẹo cao su còn gì.
Gã giấu mặt vì sự tình cờ này. Chả là, trước đây Hân đã từng bảo, có tình cờ thì đừng để cô thấy mặt còn gì. Gã nghe lời một cách máy móc, nhưng điều đó lại làm cho Hân xúc động. Hân che ô về nhà và nghĩ về gã. Không biết gã dầm mưa như thế có làm sao không?
Hôm sau, gã không đi học. Gã cũng không chơi đàn trong quán cà phê, người chơi đàn là em gái gã. Tiếng đàn vẫn hay nhưng không được trọn vẹn cảm xúc vì có sự lo lắng trong lòng Hân. Cuối buổi, Hân hỏi thăm em gái gã mới biết gã bị cảm lạnh từ đêm qua. Người duy nhất biết lí do gã cảm lạnh là Hân. Vì cô, gã tình cờ dầm mưa, rồi tình cờ đổ bệnh. Mọi tình cảm chân thật khi giấu giếm trong thầm lặng được gã coi là tình cờ. Gã ngốc hay không ngốc?
Về đến nhà, Hân lục lọi trong chồng sách vở của mình tìm danh sách lớp để xem số điện thoại của gã. Tối hôm đó cô đã gửi tin nhắn cho gã.
Hân: Trung (tên gã) đỡ hơn chưa?
Gã: Hân hả? Có nằm mơ không đây! Đỡ nhiều rồi, đọc tin nhắn xong khỏe ngay!
Hân: Sao biết người ta nhắn tin vậy?
Gã: Thì số điện thoại của Hân, tớ lưu lâu rồi mà. hê hê!
Hân: Đang làm gì đấy? Hôm qua cậu vì tớ mà dầm mưa, ốm, tớ thấy áy náy quá.
Gã: Đang nghe nhạc. Ơ, sao biết?
Hân: Hỏi cái vết kẹo cao su phía sau quần cậu đấy! Giấu đầu lòi đuôi.
Gã: Trời... Tình cờ thôi mà!
Hân: Ừ! Cảm ơn vì sự tình cờ đó của cậu. Thôi, mệt thì nghỉ sớm đi, mai đến quán cà phê chơi đàn nhé.
Gã: Ngay và luôn!
Hân: Thôi đi ông tướng. Đêm rồi. Ngủ đi, G9!
Gã: Ơ! G9.
Hân mỉm cười và lên giường đi ngủ. Bắt đầu có cảm giác mến cái gã to đầu mà như trẻ con này.

Từ dạo đó, Hân thường xuyên đến quán cà phê nghe gã chơi đàn. Mỗi lần gặp gỡ họ trở nên thân mật hơn.
Cho đến một hôm...
Một chiều mưa. Có vài hạt li ti mưa vương trên ô kính, hòa vào nhau thành từng giọt, chậm rãi lăn xống, rồi vỡ òa nơi bục cửa sổ. Quán cà phê vắng. Tại sảnh chính chỉ có hai người. Gã đang chơi đàn, còn Hân thì đang nhấm nháp li cafe được pha nhạc điệu. Cảm giác bình yên lan tỏa trong không gian, sự giao thoa giữa nốt nhạc và làn hơi mỏng của li cà phê nghi ngút khói tạo nên một âm hưởng mê li bất tận. Thỉnh thoảng, gã lại quay sang mỉm cười với Hân. Nụ cười của gã cũng duyên duyên.
Chơi đàn xong, gã đi đến chỗ Hân, gã không cười và nghiêm túc đặt một câu hỏi:
- Cho tớ được luôn tình cờ bên cậu nhé?
Hân không trả lời, ánh mắt cô xa xăm nhìn vào khoảng không vô định.
- Sao cậu im lặng? - Gã khẽ hỏi.
- Cậu có thể tình cờ, nhưng chúng ta chỉ là bạn!
- Cậu vẫn chưa quên được Phong sao?
- Sao... cậu biết?
- Tớ biết vì Phong là bạn thân trên mạng xã hội của tớ. Trong những blog cậu ấy viết có rất nhiều bài nói về tình yêu giữa hai người...
- Đừng... nói nữa!
Nước mắt chảy từ khóe mi Hân lăn dài rơi xuống li cà phê, gợn những lên vòng sóng lăn tăn. Gã lại gợi lên trong Hân một kí ức buồn mà cô muốn nó chìm sâu vào quên lãng. Gã là bạn Phong, vậy gã đến với cô là vì gì? Im lặng một lúc, Hân lau nước mắt, nhấp một ngụm li cafe lẫn nước mắt ấy.
- Cậu... cậu đến an ủi tôi chỉ là vì sự thương hại!
- Không! Tớ thích cậu từ trước khi tớ quen Phong cơ! Tớ đã luôn im lặng và chúc phúc cho hai người. Nhưng... Mọi chuyện không diễn ra như chúng ta muốn thế. Tớ cũng buồn, buồn lắm khi nhìn cậu rơi vào đau khổ. Hãy tin tớ!
Mắt Hân cay cay, những giọt nước mắt kìm hãm bấy lâu nay tự tuôn ra vội vã. Cô gục đầu gục xuống bàn và bật khóc nức nở. Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay Hân. Cô không rụt tay lại mà để bàn tay ấy nắm chặt lấy tay cô. Cảm giác ấm áp từ bàn tay len lỏi đến trái tim cô, phần nào làm tan chảy khối băng trong dĩ vãng. Giọng nói trầm ấm của gã thoảng bên tai Hân:
- Hãy cho tớ một cơ hội! Tớ sẽ luôn ở bên cậu!
Ngoài trời, mưa tạnh hẳn. Nắng le lói qua tán lá, tạo thành những vệt sáng đung đưa trên ô kính. Đâu đó có tiếng nhạc từ chiếc dương cầm không người chơi, êm ái, nhẹ dịu như một bản tình ca trong cổ tích.
Lại một lần nữa phải nhắc tới thời gian. Thời gian có thể làm phôi phai những nỗi buồn, nhen nhóm tình yêu trong một trái tim đã từng tuyệt vọng. Vì thế hãy đặt niềm tin vào thời gian.
Có lẽ như thế thật!

Quán nhỏ. Cà phê có vị tình yêu.
- Vì sao anh yêu em?
- Anh yêu em...
- Tại sao?
- Lí do duy nhất là vì Anh Yêu Em. Thế thôi!
- Hừm! Lí do chính đáng nhỉ!
- Thế vì sao em yêu anh?
- Em cũng chỉ có một lí do thôi!
- Lại là Em Yêu Anh chứ gì?
- Không!
- Vậy là gì?
- Trái tim em bảo thế!
- Thật không?
Gã áp tai vào vào ngực Hân, miệng đếm "Một, hai, ba, bốn...". Trái tim Hân đập nhanh hơn cho gã đếm. Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định mệnh mang gã đến sẽ không bao giờ mang gã đi đâu. Và tình yêu này sẽ là mãi mãi!


Audio - Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định mệnh mang gã đến sẽ không bao giờ mang gã đi đâu. Và tình yêu này sẽ là mãi mãi!
***



- Vì sao anh yêu em?
- Anh không biết!
- Em không có điểm nào để anh yêu ư?
- Có chứ! Có quá nhiều lí do để anh yêu em, và anh không biết phải chọn một câu trả lời nào cả.
- Em cũng yêu anh nhiều như thế đấy!
Cô gái ôm chàng trai vào lòng, họ siết chặt lẫn nhau, hơi ấm tràn ngập trong hai trái tim đang rạo rực và nồng cháy yêu thương. Chẳng có gì có thể ngăn cản tình yêu của họ vào lúc này. Tuy nhiên, có một thứ mà không thể nói trước được. Đó là thời gian.

Ba tháng sau.
- Vì sao anh không còn yêu em?
- Anh không biết!
- Vì có quá nhiều lí do sao?
- Không! Chẳng có lí do nào để anh không yêu em cả?
- Thế vì sao chúng mình chia tay?
- ...
- Sao anh im lặng? Em... em không muốn khóc trước mắt anh đâu... Nhưng xin hãy cho em một lí do... lí do chúng mình chia tay?
- Anh không thể cho em chính xác câu trả lời... Thời gian sẽ cho em biết tất cả... Nhưng lúc này, để nói một lí do chia tay, anh chỉ biết nói là do định mệnh.
Chàng trai lặng lẽ bước đi, bỏ mặc cô gái lại một mình trên một cánh đồng đầy gió. Cô gái khụy gối, giọt nước mắt nghiêng nghiêng bay theo gió rồi vỡ tan trên ngọn cỏ xanh rì. Chuyện tình của họ cũng tan vỡ trong đau đớn và tiếc nuối. Vì sao? Vì định mệnh phải chia tay ư? Đó là một lí do vô lí và đáng sợ nhất trần đời.
***
Một năm sau.
Đến lúc này Hân đã biết chính xác vì sao Phong nói lời chia tay với cô trên cánh đồng cỏ nhuộm nỗi buồn xưa ấy. Phong cắt liên lạc với Hân để nhập viện vì căn bệnh ung thư mà sự sống chỉ đếm từng ngày. Phong đã đi rồi, định mệnh đã mang anh ấy đi mãi mãi. Nỗi đau nhân lên trong lòng Hân gấp bội.
Day dứt trong những đêm không ngủ, khi chợp mắt lại dằn vặt trong những giấc mơ. Cuộc sống của Hân chìm dần trong sâu thẳm những đau khổ. Trái tim cô như đã tuyệt vọng vì tình yêu.
***
Hai năm sau.
Hân vẫn trầm lặng. Người ta rất ít khi thấy nụ cười nở trên môi cô. Ngoài giờ lên lớp, Hân chỉ quanh quẩn thư viện đọc sách, rồi đi cà phê một mình, nghe nhạc và đọc sách một mình. Dư âm của một câu chuyện tình dang dở vẫn còn đọng trong tâm trí cô. Khó một ai có thể vén màn sương mờ bao phủ quanh Hân để ánh sáng soi rọi lấy tâm hồn cô.
Tuy nhiên, điều kì diệu là có một người, một trái tim nồng nhiệt đã làm ấm lên một trái tim còn vương lạnh lẽo. Đó là gã.
Gã học cùng lớp đại học với cô, tất nhiên hôm nào lên lớp gã cũng lảng vảng trước mắt cô. Một gã trắng trẻo, mang cặp kính cận dày cộp, có quả tóc mái ngô ngố. Gã bảnh trai nhưng mang vẻ ngù ngờ của của một tay mọt sách. Gã mê sách thật. Hân vào thư viện hôm nào cũng gặp gã, luôn ngồi cái bàn đầu tiên của dãy thứ hai, đối diện với bàn mà Hân hay ngồi.
Mỗi lần Hân ngơi đọc sách và ngước lên cũng thấy cái bản mặt gã cười nhăn nhở. Cái răng khểnh chìa ra như răng chuột thế mà tụi bạn cô bảo gã cười duyên. Hân không quan tâm. Cô dành thời gian để tập trung vào trang sách hơn là bận tân về gã.
Nhưng gã ngày càng một xuất hiện nhiều hơn trong cuộc sống của Hân, lởn vởn như một cái đuôi khiến cô khó chịu. Ở trường với thư viện không nói làm gì, đi cà phê gã cũng chọn đúng quán cô thích, đến đúng lúc những giờ cô ngồi đó và ra vẻ tình cờ. Một tuần tình cờ ba bốn lần, phá tan cái khoảng lặng suy tư của người ta ai mà chả tức.


Một hôm, Hân bèn nói thẳng vào mặt gã:
- Sao cậu cứ bám theo tôi như cái đuôi vậy?
- Đâu - Gã ngơ ngác - Tình cờ mà!
- Tình cờ hay thật! Lần sau tình cờ thì đi xa xa chỗ tôi nhé, đừng để tôi thấy mặt cậu. Khó chịu lắm!
- Ừ! Biết rồi - Mặt gã tiu nghỉu như một đứa trẻ bị bố mẹ cấm không cho ăn kẹo vậy.
Mắng gã xong, Hân thấy mình hơi nặng lời, nhưng nhìn mặt gã lại thấy buồn cười không chịu được. Mặc dù là cười thầm nhưng đó cũng tính là một nụ cười hiếm hoi của Hân trong hai năm qua. Việc còn lại bây giờ là xem gã mặt dày đến mức nào?
Có thay đổi thật. Đi thư viện, gã không ngồi đối diện với Hân nữa. Gã ngồi phía sau Hân, tận cái bàn cuối cách chỗ Hân ngồi cả chục cái bàn. Gặp Hân gã vẫn cười nhưng chỉ mỉm cười gật đầu tỏ vẻ quen biết rồi lướt qua Hân thật nhanh. "Gã này cũng không đến nỗi mặt dày như mình tưởng" - Hân nghĩ bụng.
Nhưng có lẽ Hân hơi chủ quan chăng? Đi cà phê lại thấy mặt gã!
Hân thấy nụ cười bí ẩn của gã khi đi qua Hân, vẫn gật đầu tỏ vẻ quen biết. Lúc Hân ngồi vào bàn, gọi một li cà phê sữa, thì gã đã yên vị trên chiếc dương cầm đặt ở giữa quán. Vị trí đó mọi ngày có một cô gái xinh đẹp hay chơi. Gã này đàn chắc cả quán bỏ chạy mất.
Không! Khi những ngón tay thon dài của gã lướt trên phím đàn thì cả quán lặng đi trước trước tiếng đàn du dương phát ra từ đó. Tiếng đàn trầm bổng của gã lúc êm đềm như một đám mây bồng bềnh trôi nhẹ, lúc lại dạt dào như con sóng vỗ bờ. Tiếng đàn quyện vào hương cà phê nóng hổi khiến Hân có cảm giác cà phê hôm nay đậm đà và thi vị hơn. Gã chơi còn hay hơn cả cô gái vẫn thường chơi ở đây. Hân ngạc nhiên vì nam sinh khoa báo chí lại có người chơi đàn hay như vậy.
Lúc Hân ra về, gã vẫn mải mê với những nốt nhạc. Khi cô ra bước ra phố tiếng đàn còn âm hưởng vọng lại.
Hôm sau, khi Hân đến tiếng đàn của gã đã vang lên rồi. Vẫn những khuôn mặt hôm qua ngồi trong quán, họ dẫn thêm vài người quen, có lẽ tiếng đàn của gã đã mang lại sức hút với họ, như Hân vậy. Hân hỏi chị phục vụ về gã, chị ta bảo trước em gái gã chơi nhạc thuê ở đây, do có việc bận nên gã chơi thay. Bản nhạc hôm nay mà gã chơi khác hôm qua, trong trẻo và tươi vui, nó khiến vị cà phê thanh đạm hơn, người uống cà phê cũng có chút gì đó vui hơn. Có hai khách hàng là nữ ngồi bàn bên cạnh Hân tấm tắc khen nhạc hay.
Bất giác, Hân chợt nhớ là mình quên mất một điều là đi cà phê để tìm khoảng lặng, thay vào đó tiếng đàn lại đưa cô vào cuộc sống muôn màu. Gã ngơi đàn một lúc, Hân gọi gã đến nói chuyện. Gã ngồi vào bàn với vẻ bình thản đến lạ. Gã cười:
- Đây không phải tình cờ!
- Ờ! Thì ai bảo sao. Người ta chỉ muốn nói chuyện với nhạc công một chút thôi.
- Nhạc công hả? Cậu cứ gọi tớ là người yêu đàn!
- Cậu chơi đàn lâu chưa?
- Từ nhỏ. Mẹ tớ là giáo viên dạy đàn. Phỏng vấn tiếp đi - Gã hí hửng.
- Ờ! Cậu chơi thay em gái cậu à? Mà cậu chơi đàn còn hay hơn cả em gái cậu đấy.
- Ờ! Nó bận thi vào học viện âm nhạc. Mỗi người, từ người chơi đàn đến người nghe đều có sự rung động về tâm hồn khác nhau nên khó có thể đánh giá chính xác được. Nhưng về thời gian chơi đàn, tớ tập đàn trước nó ba năm. Tiếp đi!
Hân chau mày vì cách nói chuyện của gã. Gã làm như gã là người nổi tiếng được phỏng vấn không bằng. Cô hắng giọng:
- Rồi! Coi như cậu có tài năng. Thôi người ta về đây!
- Ờ! Mai lại đến chứ!
- Không biết! Mà lần sau bỏ cái kiểu "Ờ" bắt chước như thế đi nhé. Vớ va vớ vẩn!
Gã tròn xoe mắt trước sự tức giận từ đâu kéo đến của Hân. Gã cười trừ. Nhìn Hân đi hẳn, gã lại ngồi vào chơi đàn và phiêu với những nốt nhạc.

Một hôm, tan học xong, Hân vào thư viện mượn sách. Lúc ra về thì mưa rào rào đổ nước. Trời tối, không mang ô, áo mưa, Hân nóng ruột chờ đợi và đang có ý định gửi lại sách vở rồi đội mưa về. Chớp lóe lên, sấm dậy đùng đùng, Hân hơi sợ.
Bỗng có một người ướt như chuột lột, đầu đội mũ bảo hiểm kiểu nồi cơm điện (có kính che mặt) từ cơn mưa bước đến phía cô. Người đó bước ra từ bóng tối, không rõ mặt, một cảm giác rùng rợn lạnh toát chạy dọc sống lưng Hân. Người đó sẽ làm gì Hân? Có nên chạy và gào thét thật to cho cô thủ thư biết.
Hãy khoan! Người đó đến trước mặt Hân, nhẹ nhàng đặt một cái ô vào tay cô rồi lặng lẽ bước vào cơn mưa.
Hân thở phào, đăm đăm nhìn về phía người đó mà quên mất nói lời cảm ơn. Người đó có dáng vẻ của một người con trai, đây có phải là chàng trai đến từ cơn mưa trong tiểu thuyết. Cái lưng nhìn quen quen. Ôi biết rồi, cái quần dính kẹo cao su chỉ có thể là gã. Hôm nay, gã chẳng kêu oai oái vì bị một đứa con trai trong lớp đặt bẫy kẹo cao su còn gì.
Gã giấu mặt vì sự tình cờ này. Chả là, trước đây Hân đã từng bảo, có tình cờ thì đừng để cô thấy mặt còn gì. Gã nghe lời một cách máy móc, nhưng điều đó lại làm cho Hân xúc động. Hân che ô về nhà và nghĩ về gã. Không biết gã dầm mưa như thế có làm sao không?
Hôm sau, gã không đi học. Gã cũng không chơi đàn trong quán cà phê, người chơi đàn là em gái gã. Tiếng đàn vẫn hay nhưng không được trọn vẹn cảm xúc vì có sự lo lắng trong lòng Hân. Cuối buổi, Hân hỏi thăm em gái gã mới biết gã bị cảm lạnh từ đêm qua. Người duy nhất biết lí do gã cảm lạnh là Hân. Vì cô, gã tình cờ dầm mưa, rồi tình cờ đổ bệnh. Mọi tình cảm chân thật khi giấu giếm trong thầm lặng được gã coi là tình cờ. Gã ngốc hay không ngốc?
Về đến nhà, Hân lục lọi trong chồng sách vở của mình tìm danh sách lớp để xem số điện thoại của gã. Tối hôm đó cô đã gửi tin nhắn cho gã.
Hân: Trung (tên gã) đỡ hơn chưa?
Gã: Hân hả? Có nằm mơ không đây! Đỡ nhiều rồi, đọc tin nhắn xong khỏe ngay!
Hân: Sao biết người ta nhắn tin vậy?
Gã: Thì số điện thoại của Hân, tớ lưu lâu rồi mà. hê hê!
Hân: Đang làm gì đấy? Hôm qua cậu vì tớ mà dầm mưa, ốm, tớ thấy áy náy quá.
Gã: Đang nghe nhạc. Ơ, sao biết?
Hân: Hỏi cái vết kẹo cao su phía sau quần cậu đấy! Giấu đầu lòi đuôi.
Gã: Trời... Tình cờ thôi mà!
Hân: Ừ! Cảm ơn vì sự tình cờ đó của cậu. Thôi, mệt thì nghỉ sớm đi, mai đến quán cà phê chơi đàn nhé.
Gã: Ngay và luôn!
Hân: Thôi đi ông tướng. Đêm rồi. Ngủ đi, G9!
Gã: Ơ! G9.
Hân mỉm cười và lên giường đi ngủ. Bắt đầu có cảm giác mến cái gã to đầu mà như trẻ con này.

Từ dạo đó, Hân thường xuyên đến quán cà phê nghe gã chơi đàn. Mỗi lần gặp gỡ họ trở nên thân mật hơn.
Cho đến một hôm...
Một chiều mưa. Có vài hạt li ti mưa vương trên ô kính, hòa vào nhau thành từng giọt, chậm rãi lăn xống, rồi vỡ òa nơi bục cửa sổ. Quán cà phê vắng. Tại sảnh chính chỉ có hai người. Gã đang chơi đàn, còn Hân thì đang nhấm nháp li cafe được pha nhạc điệu. Cảm giác bình yên lan tỏa trong không gian, sự giao thoa giữa nốt nhạc và làn hơi mỏng của li cà phê nghi ngút khói tạo nên một âm hưởng mê li bất tận. Thỉnh thoảng, gã lại quay sang mỉm cười với Hân. Nụ cười của gã cũng duyên duyên.
Chơi đàn xong, gã đi đến chỗ Hân, gã không cười và nghiêm túc đặt một câu hỏi:
- Cho tớ được luôn tình cờ bên cậu nhé?
Hân không trả lời, ánh mắt cô xa xăm nhìn vào khoảng không vô định.
- Sao cậu im lặng? - Gã khẽ hỏi.
- Cậu có thể tình cờ, nhưng chúng ta chỉ là bạn!
- Cậu vẫn chưa quên được Phong sao?
- Sao... cậu biết?
- Tớ biết vì Phong là bạn thân trên mạng xã hội của tớ. Trong những blog cậu ấy viết có rất nhiều bài nói về tình yêu giữa hai người...
- Đừng... nói nữa!
Nước mắt chảy từ khóe mi Hân lăn dài rơi xuống li cà phê, gợn những lên vòng sóng lăn tăn. Gã lại gợi lên trong Hân một kí ức buồn mà cô muốn nó chìm sâu vào quên lãng. Gã là bạn Phong, vậy gã đến với cô là vì gì? Im lặng một lúc, Hân lau nước mắt, nhấp một ngụm li cafe lẫn nước mắt ấy.
- Cậu... cậu đến an ủi tôi chỉ là vì sự thương hại!
- Không! Tớ thích cậu từ trước khi tớ quen Phong cơ! Tớ đã luôn im lặng và chúc phúc cho hai người. Nhưng... Mọi chuyện không diễn ra như chúng ta muốn thế. Tớ cũng buồn, buồn lắm khi nhìn cậu rơi vào đau khổ. Hãy tin tớ!
Mắt Hân cay cay, những giọt nước mắt kìm hãm bấy lâu nay tự tuôn ra vội vã. Cô gục đầu gục xuống bàn và bật khóc nức nở. Một bàn tay ấm áp nắm lấy tay Hân. Cô không rụt tay lại mà để bàn tay ấy nắm chặt lấy tay cô. Cảm giác ấm áp từ bàn tay len lỏi đến trái tim cô, phần nào làm tan chảy khối băng trong dĩ vãng. Giọng nói trầm ấm của gã thoảng bên tai Hân:
- Hãy cho tớ một cơ hội! Tớ sẽ luôn ở bên cậu!
Ngoài trời, mưa tạnh hẳn. Nắng le lói qua tán lá, tạo thành những vệt sáng đung đưa trên ô kính. Đâu đó có tiếng nhạc từ chiếc dương cầm không người chơi, êm ái, nhẹ dịu như một bản tình ca trong cổ tích.
Lại một lần nữa phải nhắc tới thời gian. Thời gian có thể làm phôi phai những nỗi buồn, nhen nhóm tình yêu trong một trái tim đã từng tuyệt vọng. Vì thế hãy đặt niềm tin vào thời gian.
Có lẽ như thế thật!

Quán nhỏ. Cà phê có vị tình yêu.
- Vì sao anh yêu em?
- Anh yêu em...
- Tại sao?
- Lí do duy nhất là vì Anh Yêu Em. Thế thôi!
- Hừm! Lí do chính đáng nhỉ!
- Thế vì sao em yêu anh?
- Em cũng chỉ có một lí do thôi!
- Lại là Em Yêu Anh chứ gì?
- Không!
- Vậy là gì?
- Trái tim em bảo thế!
- Thật không?
Gã áp tai vào vào ngực Hân, miệng đếm "Một, hai, ba, bốn...". Trái tim Hân đập nhanh hơn cho gã đếm. Thực ra trong lòng Hân còn một lí do nữa để yêu gã. Đó là định mệnh. Định mệnh mang gã đến sẽ không bao giờ mang gã đi đâu. Và tình yêu này sẽ là mãi mãi!